Thứ năm đầu tháng: Cầu cho các Linh Mục

Lần kia một chị nhà Tập thưa chị Thánh rằng :

Em thiết nghĩ chị sướng lắm, bởi vì Chị được Chúa chọn đặt để hướng dẫn các linh hồn đường thơ ấu.

-Sao, chị Thánh trả lời, chị bảo em sướng ấy à ? Em lại dám ước ao được Chúa trọng dụng hơn người khác ư ? Này chị ạ, miễn là Nước Chúa được thiết lập trong các linh hồn, còn vật dụng nào đó có can gì ; đàng khác Chúa không cần ai hết.
Trước đây ít lâu, có lần em đang chú ý nhìn cái đèn đêm mà bấc đèn đã ngàn hầu như sắp tắt, một chị liền vội vàng ghé ngọn nến vào đốt, thế là bởi ngọn nến ấy, các đèn trong nhà được thắp sáng tất cả. Việc cỏn con đó đã làm em ngẫm nghĩ mãi rằng, thế này thì còn ai có thể tự phụ công việc mình làm được nữa. Cái tàn lửa hầu tắt kia đã có thể dùng đốt cháy cả thế gian !

Ta thường tin rằng, được ơn Chúa và được ơn soi sáng, là nhờ các thánh cả cẩu bầu, các ngài ví như những ngọn nến to cháy sáng láng, nhưng bởi từ đâu mà những ngọn nến to ấy cháy sáng láng thế ? Có khi là bởi lời cẩu nguyện của một linh hồn thơ ấu và mai danh ẩn tích nào đó, bề ngoài tuyệt nhiên không thấy gì là nổi nang là nhân đức, đã tự hạ khiêm nhường dường như là lu mờ cả trước mặt mình vậy.

A, sau này chúng ta sẽ được hiểu biết bao mầu nhiệm!

Đã nhiều lần em suy nghĩ rằng, có khi tất cả những ơn em được Chúa ban xưa nay, đều bởi lời nguyện xin tha thiết của một linh hồn nào đó, mà linh hồn ấy, chỉ khi nào về Thiên đàng em mới nhận
biết được.

Chúa muốn rằng, ở thế gian này các linh hồn làm ơn cho nhau bằng lời cầu nguyện, để khi về quê Thiên đàng, các linh hồn có thể yêu nhau thắm thiết tận tình tận nghĩa, hơn mọi tình nghĩa có thể tưởng tượng được ở thế gian.

Trên nơi cao sang đó, chúng ta chẳng nhìn nhau bằng cặp mắt dửng dưng : ai nấy sẽ cảm thấy mình được ràng buộc chặt chẽ cùng nhau bằng một giây tình mến nào đó. Chúng ta sẽ chẳng. nhìn nhau bằng cặp mắt xoi mói ghen tỵ, trái lại, hạnh phúc của mỗi người sẽ là hạnh phúc của mọi người.

Với các thánh Tử đạo, chúng ta sẽ cảm thấy mình hạnh phúc như các ngài, với các thánh Tiến sĩ, chúng ta sẽ vui khoái như mình là tiến sĩ.

Với các thánh Đồng trinh, chúng ta sẽ nên như những bông huệ thơm trong trắng.

Thật, như anh chị em trong một gia đình được vinh hiển vì nhau thế nào, trên Thiên đàng chúng ta sẽ được vinh hiển vì nhau thế ấy.

Biết đâu, lòng hoan hy chúng ta cảm thấy trong mình khi chiêm ngưỡng phúc thanh nhàn cả sáng của các bậc Đại thánh, mà chúng ta nhận thấy rằng, bởi phép Chúa an bài, chúng ta cũng đã có phần công vào phúc trọng đó, lòng hỉ hoan ấy, ai dám nói là không cả thế bằng, mà có lẽ còn dịu đàng đằm thắm hơn sự hân hoan vinh phước chính các thánh hưởng.

Còn phần các thánh, chị em thử nghĩ khi các ngài nhận biết hạnh phúc cao sang các ngài được sung sướng hưởng cũng là nhờ phần nào công ơn các linh hồn nhỏ, thì lẽ nào các ngài chẳng tận tình yêu dấu để báo đáp các linh hồn lắm sao. Trong mối liên kết ấy, em thiết nghĩ, sẽ có những niềm vui khoái rất lạ lùng ngoài sức tưởng tượng. Bạn thân của các thánh Thừa sai, các thánh Tiến sĩ có lẽ là một em bé mục đồng, và người tình chí thiết của vị thánh Tổ phụ lại là một cô gái mộc mạc nhà quê...

A, bao lâu nữa ta mới được lên hưởng phúc trên nước đầy tình đầy nghĩa ấy!

Chị hãy tin rằng, sáng tác được nhiều sách đạo đức, dọn được nhiều áng văn hay, tất cả những giá trị văn nghiệp ấy không cao quí bằng một hy sinh nhỏ mọn. Nhưng những khi ta cảm thấy khó chịu vì không có tài làm thơ viết sách - những việc quá đẹp đẽ - cái diệu kế nhất là ta hãy dâng Chúa những văn phẩm của các tác giả trình bày. Đó là chính nghĩa tốt lành về sự các Thánh cùng thông công. Hẳn chị còn nhớ câu văn tình tứ lắm này của thánh Gioan Thánh giá trong ca Thiêng liêng :

Chim câu ta hỡi, hãy bay trở về

Con nai phải dấu đã hóa tê mê

đứng cao chót vót trên ghềnh núi

đón hơi mình đến tự đôi cánh xòe...

Chị xem đó, Bạn Thánh là nai phải dấu không bị quyến dũ bởi ngọn núi cao chót vót, mà bị quyến dũ chỉ vì nhịp cánh vỗ nhẹ nhàng đưa ra một thớ hơi phong tình lý thú.

Trích truyện Một Tâm Hồn, phần 3.
http://xuanha.net/S-TeresaHD-Thubantuthuat/hd-chuong2-minhchinh.htm

Đăng nhận xét

0 Nhận xét