Tượng Chúa và Mẹ bị IS đập phá tại Phillippin - Sứ Điệp Chúa Đến

Cầu Nguyện:

Trên Bài

15 tháng 6, 2017

Tượng Chúa và Mẹ bị IS đập phá tại Phillippin



ISIS TRÀN VÀO THÀNH PHỐ MARAWI, PHILIPPINES ĐẬP PHÁ ẢNH TƯỢNG CHÚA, ĐỨC MẸ VÀ THÁNH CẢ GIUSE CÙNG ĐỐT CHÁY MỌI THỨ BÊN TRONG NHÀ THỜ.

Lạy Chúa Giêsu Hiền Lành và Khiêm Nhường, xin tha thứ cho chúng con và toàn thế giới.

Chúa Giê su chịu đánh đòn!

Mặc dù Đức Chúa không chống cự chút gì, nhưng chúng cũng giận dữ đánh đấm Người rồi lôi đến cột đá, đứng trơ trọi giữa trời chẳng dựa vào đâu. Cột không cao lắm, vì một người lớn có thể với tới đỉnh, nơi có các vòng sắt. Khoảng giữa cột cũng có vòng hay móc sắt ở một bên cột. Không thể nào diễn tả hết sự man rợ mà những tên lưu manh hung bạo này xúc phạm đến Đức Giêsu trên quãng đường ngắn đến cột đá. Chúng châm biếm lột chiếc áo choàng của Người ra, và hầu như quăng Đấng Cứu Thế tội nghiệp ngã xuống đất.

Đức Giêsu run lẩy bẩy trước cột đá. Với đôi tay sưng vù và rướm máu vì giây trói quá chặt, và hấp tấp run rẩy, Người để y phục sang một bên, trong khi các lý hình đánh đập và sỉ nhục Người. Đức Giêsu cầu nguyện nài xin vô cùng cảm động, có lúc quay đầu nhìn về phía người Mẹ đau khổ của Người, đang đứng với các bà thánh thiện trong một góc dưới cổng vòm ở quảng trường, không xa nơi đánh đòn. Đức Giêsu quay mặt về cột đá, như muốn ẩn nấp sau đó, Người nói: "Xin Mẹ đừng nhìn Con!" Tôi không biết Người thốt ra lời này hay còn nghĩ trong tâm trí, nhưng cùng lúc ấy, tôi thấy Đức Maria quay đầu đi và ngả vào cánh tay của các phụ nữ đạo đức đứng chung quanh, lấy khăn che kín mặt.

Bây giờ Đức Giêsu ôm lấy cột đá. Các lý hình, chửi rủa thô bạo kéo giật cánh tay Người lên cao một cách dã man và cột vào móc sắt trên đầu cột. Làm như vậy, thân thể Người căng ra mà chân Người, bị cột vào chân cột, như treo lơ lửng trên không. Đó là Đấng Thánh của các Thánh, bị lột hết quần áo, nặng trĩu đau khổ, nhục nhã không kể xiết, bị căng thây ở cột đá dành cho tội nhân, trong khi hai tên khát máu bắt đầu dùng roi xé nát thân xác Người từ đầu tới chân. Những cái roi đầu tiên chúng dùng dường như làm bằng một loại gỗ trắng dẻo, hoặc kết bằng gân bò, hoặc bằng những sợi da cứng.

Đức Chúa, Đấng Cứu Độ chúng ta, Con Thiên Chúa, Thiên Chúa thật và Người thật, quằn quại dẫy dụa như một con giun đáng thương dưới lằn roi của lý hình. Người khóc trong câm nín, và rên rỉ giọng ngọt ngào, trong trẻo như lời cầu nguyện chí ái dưới sự tra tấn đau đớn, tạo thành phần phụ đệm cho tiếng rít của ngọn roi lý hình. Thỉnh thoảng, pha lẫn với các âm điệu đầy thương xót, thiêng liêng, thần thánh, bi ai đó là tiếng gào thét của dân chúng và người Pharisiêu như sấm sét xuất phát từ một đám mây giận dữ. Có nhiều tiếng đồng thanh kêu lớn: "Đưa nó đi! Đóng đinh nó vào thập giá!" vì Philatô vẫn còn thương lượng với dân chúng. Tiếng ồn ào quá lớn đến độ mỗi khi ông ta muốn nói vài lời, phải có kèn thổi báo im lặng. Trong những lúc đó, người ta có thể nghe được tiếng roi quất, tiếng rên rỉ của Đức Giêsu, tiếng xúc phạm của các lý hình, và tiếng be be của những con chiên Vượt Qua đang được tắm rửa ở một hồ gần cổng chuồng chiên ở phía Đông. Sau lần thanh tẩy đầu tiên này, để chúng không ăn dơ bẩn nữa, họ cột mõm chúng lại và vác chúng trên vai đi đến Đền Thờ trên một con đường sạch sẽ. Sau đó họ đi vòng về phía Tây là nơi chiên được thanh tẩy lần thứ hai. Tiếng kêu be be tuyệt vọng của các con chiên nghe thật não nề. Đó là những âm thanh duy nhất hoà điệu với tiếng thở hổn hển của Đấng Cứu Thế.


Đám vô lại Do Thái đứng xa xa, cách chỗ đánh đòn khoảng bề ngang một con đường. Lính Rôma đứng rải rác nhưng chủ yếu là chung quanh chòi canh. Đủ loại người lang thang thơ thẩn gần cột đá, một số thinh lặng, một số khác tỏ vẻ khinh bỉ. Tôi thấy nhiều người trong bọn họ bỗng dưng nổi lòng thương cảm, và chính những lúc đó dường như luồng sáng phát ra từ Đức Giêsu chạm đến họ.

Tôi thấy bên cạnh chòi canh có nhiều tên du thủ du thực trẻ gần như trần truồng đang chuẩn bị các cây roi mới, và những tên khác đi tìm cành gai. Một số lý hình của các Thượng Tế đến gần bọn lý hình giúi cho chúng ít tiền, sau đó lại đem cho chúng một bình lớn đầy chất lỏng màu đỏ và chúng uống ừng ực cho đến khi điên cuồng vì say. Chúng không ngừng tra tấn trong khoảng mười lăm phút, sau đó chúng dừng tay và say sưa cùng với hai tên kia. Thân thể Đức Giêsu thâm tím những vết nâu, xanh và đỏ, toàn thân đầy những dấu cắt sưng vù. Máu thánh của Người đổ xuống đất. Người run lẩy bẩy. Nhạo cười và chế diễu từ mọi phía tấn công Người.

Đêm hôm trước trời rất lạnh. Cả buổi sáng cho đến bấy giờ trời âm u, và một cơn mưa đá đổ xuống thật nhanh khiến đám đông ngỡ ngàng. Tuy nhiên, đến trưa thì trời sáng sủa và mặt trời ló dạng.

Hai tên tra tấn khác giờ đây lại trút sự tức giận của chúng lên Đức Giêsu. Chúng dùng một loại roi khác, sần sùi, có vẻ làm bằng cây gai, và cây roi có thắt nút và gắn những cục gỗ. Bị trận đòn hung bạo này, các chỗ sưng phồng trên thân thể Đức Giêsu như rách toạc ra; máu Người bắn ra dính quanh cánh tay của mấy tên lý hình. Đức Giêsu rên rỉ và cầu nguyện, run rẩy trong thống khổ.

Đúng lúc ấy, một số đông khách lạ cưỡi lạc đà đi ngang qua Diễn Đàn. Họ chăm chú nhìn đầy vẻ kinh sợ trong khi một số người qua lại giải thích cho họ việc gì đang xảy ra. Họ là những người du hành, một số đã được Thanh Tẩy, và một số khác từng có mặt khi Đức Giêsu giảng về Tám Mối Phúc Thật. Tiếng la hét ồn ào của dân chúng trở nên dữ dội hơn chung quanh dinh Philatô.

Hai tên tra tấn đánh Đức Giêsu với roi làm bằng xích nhỏ, hay giây da, cột vào một cán đầu kia có móc sắt. Chúng xé rách từng mảnh da thịt từ mạng sườn Người. Chao ôi, ai diễn tả nổi sự man rợ khủng khiếp của cảnh tượng này!

Nhưng hai tên quái vật vẫn chưa thỏa mãn tánh hung ác. Chúng cởi trói Đức Giêsu và dựa lưng Người vào cột đá, và vì Người quá kiệt quệ không thể đứng nổi, chúng lấy giây luồn dưới cánh tay, vòng qua ngực và trói Người vào cột, bên dưới đầu gối cũng thế. Chúng giật cánh tay Người ra đằng sau và cột vào các vòng sắt ở giữa cột. Chỉ có máu và vết thương, chỉ có các miếng thịt lủng lẳng một cách man rợ là có thể thấy được trên Thân Thể cực thánh, đáng kính trọng của Con Thiên Chúa. Như những tên khát máu điên cuồng, chúng tiếp tục tra tấn. Một tên cầm cây nhỏ đánh vào mặt Đức Giêsu. Chẳng còn chỗ nào lành lặn trên Thân Đức Chúa. Với đôi mắt đầy máu, Người nhìn tên tra tấn và khẩn khoản xin thương xót; nhưng chúng chỉ thêm tức giận. Người rên rỉ yếu ớt: "Khổ thân tôi! Khổ thân tôi!"

Việc đánh đòn dã man ấy kéo dài tới bốn mươi lăm phút, cho đến khi một người vô danh, một người lạ bà con với Têsiphon mù mà Đức Giêsu đã chữa lành, phẫn nộ vội vã đến đàng sau cột, tay cầm con dao hình lưỡi liềm, ông nói lớn: "Ngừng tay! Đừng đánh chết người vô tội này!" Bọn lý hình đang say sưa, sững sờ đôi chút và dừng tay, trong khi người khách lạ mau mắn cắt đứt giây trói Đức Giêsu. Các sợi giây được buộc chung với nhau và cột vào một đinh sắt lớn ở phía sau cột. Sau đó ông ta lẻn vào đám đông biến mất. Thân thể đầy máu và vết thương, Đức Giêsu khụy xuống dưới chân cột và bất tỉnh trên vũng máu. Bọn lý hình để mặc Người nằm đó và chúng gọi đồng bọn, đang kết một vương miện bằng gai, đến uống rượu.

Với các vết thương rỉ máu, Đức Giêsu nằm run rẩy trong thống khổ. Sau đó tôi thấy vài thiếu nữ trơ trẽn đi ngang qua. Chúng im lặng dừng chân trước mặt Người, nắm tay nhau nhìn Người như ghê tởm trước một người đàn bà có kinh nguyệt, điều đó lại càng làm Người thêm đau khổ. Người ngẩng đầu bê bết máu lên và quay khuôn mặt đau khổ nhìn chúng thương hại. Chúng bỏ đi, trong khi các lý hình và lính tráng cười đùa và thốt những lời tục tĩu sau lưng chúng.

Một vài lần trong khi đánh đòn, tôi thấy thiên thần than khóc chung quanh Đức Giêsu và, trong toàn thể hình phạt cay đắng, nhục nhã đổ trên Người như một trận mưa đá, tôi nghe Người dâng lời cầu nguyện lên Chúa Cha vì tội lỗi của nhân loại. Nhưng giờ đây, khi Người nằm trong vũng máu dưới chân cột, tôi thấy một thiên thần đến tăng sức cho Người. Dường như thiên thần đưa cho Người một mẩu gì đó sáng ngời.

Các lý hình lại đến gần và dùng chân đá Đức Giêsu ra lệnh bắt Người đứng dậy, vì chúng chưa chấm dứt việc tra tấn. Chúng đánh Người trong khi Người bò lê đến mớ quần áo mà các tên ác độc bỉ ổi vừa cười vừa lấy chân hất từ bên này sang bên kia, khiến Người phải bò trên mặt đất đẫm máu như một con giun quằn quại trên đất, để lấy giây thắt lưng che đậy bộ phận dưới rách nát. Sau đó chúng đấm đá liên hồi bắt Người phải lảo đảo đứng dậy, nhưng không để Người có thời giờ khoác lại chiếc áo mà chúng quăng lên vai Người. Chúng thúc Người đi đến nhà giam bằng con đường quanh co, nhờ vậy Người có thời giờ lấy áo lau khuôn mặt bết máu. Từ chỗ đánh đòn, chúng có thể đi mau hơn vì các cổng chung quanh dinh đều mở về phía Diễn Đàn; qua dẫy hàng hiên có mái người ta có thể thấy những tên trộm cướp và Baraba trong tù. Khi Đức Giêsu bị dẫn đi qua chỗ ngồi của các Thượng Tế, chúng la lên: "Đem nó đi! Đem nó đi!" và chúng ghê tởm quay mặt đi chỗ khác. Khi Đức Giêsu đi vào nhà giam trong đó không có lính tráng, nhưng có đủ loại nô lệ, lý hình và những tên du thủ du thực vô gia cư, cặn bã của xã hội.

Khi đám Đông càng lúc càng sôi nổi, Philatô sai lính Rôma đến tăng cường pháo đài Antônia, và bây giờ ông ra lệnh cho họ bao quanh nhà giam. Họ được phép nói chuyện, cười đùa và chế nhạo Đức Giêsu, nhưng phải giữ hàng ngũ. Philatô muốn cản trở dân chúng và kềm chế họ trong sợ hãi vì có đến hàng ngàn người tụ tập tại đó.
https://sites.google.com/site/chanlyvinhcuu/cuoc-kho-nan-dhau-thuong-cua-chua-giesu

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Hãy chia sẻ cho chúng tôi những gì bạn đang suy nghĩ ...!

Theo Dõi Qua Email

Ben Duoi