Bài Viết by "Đức Cha Bùi Tuần"

Hiển thị các bài đăng có nhãn Đức Cha Bùi Tuần. Hiển thị tất cả bài đăng

CÁI CHẾT CỦA ĐỨC CỐ TGM PHAOLÔ
LÀ MỘT BỨC TÂM THƯ CHÚA GỬI CHO TÔI
+ GB. BÙI TUẦN

1.
Đức TGM Phaolô Bùi Văn Đọc đã qua đời tại Rôma. Tôi rất ngỡ ngàng. Chỉ biết cầu nguyện cho ngài.
Khi cầu nguyện cho Đức Tổng, tôi xót xa nghẹn ngào. Tôi nhớ lại những tâm sự giữa hai chúng tôi, ngay trước khi ngài đi Rôma.
2.
Giờ đây, ngài vẫn tâm sự với tôi. Ngài khuyên tôi hãy coi cái chết của ngài như một bức tâm thư Chúa gửi cho Hội Thánh Việt Nam nói chung, và cho tôi nói riêng.
Ý chung của bức tâm thư đó là: “Hãy tỉnh thức và cầu nguyện”.
3.
Đức cố TGM Phaolô khẩn khoản nhắc cho tôi nhớ lại Lời Chúa Giêsu đã báo trước: “Anh em hãy tỉnh thức và cầu nguyện luôn, hầu đủ sức thoát khỏi mọi điều sắp xảy đến và đứng vững trước mặt Con Người” (Lc 21, 36).
4.
Có nghĩa là những điều sắp xảy đến sẽ tang tóc. Để thoát khỏi, tôi cần cầu nguyện nhiều, và cần lắng nghe ý Chúa, để mà biết chọn lựa những gì nên làm, những gì nên thôi làm.
5.
Và có nghĩa là Chúa Giêsu Kitô sẽ bất ngờ đến. Ngài sẽ hỏi tôi có luôn tìm gặp Ngài là Đấng cứu độ không, có luôn coi Ngài là nền tảng cho cộng đoàn đức tin của tôi không (x.1Cr 3, 11).
6.
Và có nghĩa là: Chúa Giêsu Kitô sẽ bất ngờ đến. Ngài sẽ hỏi tôi có thực sự đang thuộc về Chúa không (x Gl 2, 20).
7.
Và có nghĩa là: Chúa Giêsu Kitô sẽ bất ngờ đến. Ngài sẽ hỏi tôi có thực sự “Hiến dâng mình làm của lễ sống động, thánh thiện và đẹp lòng Chúa không? (Rm 12, 1).
8.
Mấy ngày trước khi Đức Tổng đi Rôma, tôi gọi điện thăm ngài. Tôi nói với ngài một lời thân mật: “Đức Tổng Bùi nên nhớ mình đứng đầu Giáo Tỉnh. Vì thế nên đi thăm anh em, trong đó có tôi là kẻ già yếu sắp chết rồi”. Ngài trả lời: “Chưa chết đâu, chúng ta còn gặp nhau”. Ai ngờ bây giờ tôi còn sống, mà chính ngài đã chết. Tuy sao, chúng tôi vẫn còn gặp nhau một cách thiêng liêng.
9.
Bằng cách thiêng liêng, mà rất thân tình, Đức Cố TGM Phaolô mới nhắn nhủ tôi là: Tình hình đang chuyển biến mau lẹ, như cái chết mau lẹ của ngài. Hãy tỉnh thức và cầu nguyện thực nhiều, kẻo sẽ quá muộn.
Tôi hiểu phần nào điều ngài nhắn nhủ. Tôi băn khoan và cầu nguyện thêm, thì tôi được hiểu thêm nhờ đoạn thơ sau đây của Thánh Phaolô gởi cho tín hữu Êphêsô:
10.
“Bẩm sinh chúng ta là những kẻ đáng chịu cơn thịnh nộ của Thiên Chúa, như những người khác. Nhưng Thiên Chúa giầu lòng thương xót và rất mực yêu thương chúng ta, nên dầu chúng ta đã chết vì sa ngã, Người cũng đã cho chúng ta được cùng sống với Đức Kitô. Chính do ẩn sủng mà anh em được cứu độ” (Ep 2, 4-5).
Kẻo sẽ quá muộn, tôi lập tức tin vào Chúa Giêsu Kitô. Nhờ ân sủng của Ngài, tôi yêu thương mọi người khác, như Chúa đã thương tôi. (x.Ga 13, 34).
Từ đó, Đức cố TGM Phaolô nhắn nhủ tôi là. Dù tình hình sẽ chuyển biến xấu đi và mau lẹ, trở thành nguy hiểm, thì tinh thần tỉnh thức và cầu nguyện luôn phải vững vàng bám chặt vào Chúa Giêsu Kitô, vâng lời Ngài, mà sống yêu thương như Ngài đã yêu thương.
11.
Đức Cố TGM Phaolô đã sống và đã chết trong ân sủng và lòng thương xót Chúa. Ngài không tự hào vì những gì khác.
Đó chính là chứng nhân của tỉnh thức và cầu nguyện.
12.
Tôi có cảm tưởng là sẽ có một lúc, tình hình trở nên tang tóc, đến nỗi tôi cũng sẽ thốt lên như Chúa Giêsu xưa: “Cha ơi, sao Cha nỡ bỏ rơi con” (Mc 15, 34). Nhưng chính lúc đó, tôi rất cần có một đức tin khiêm nhường phó thác, để nói như Chúa Giêsu: “Cha ơi, con xin phó thác hồn con trong tay Cha” (Lc 23, 46).
Nghĩa là tôi chỉ trông cậy vào ân sủng và lòng thương xót Chúa mà thôi.
13.
Tâm thư mà Chúa gửi cho tôi qua cái chết của Đức Cố TGM Phaolô Bùi Văn Đọc là như thế. Ít là lúc này, tôi đọc qua, thì thấy vậy. Có thể khi đọc kỹ, sẽ thấy thêm.
14.
Những năm tháng gần đây, tôi hay gọi điện thoại cho Đức Cố TGM. Khi trả lời, bao giờ Đức Cố TGM cũng bắt đầu bằng câu: “Thưa Đức cha, con đây”. Giờ đây, tôi cũng đang gọi ngài. Ngài cũng đang trả lời, nhưng bằng cách khác. Rồi đây tôi còn sẽ gọi ngài. Mong ngài cũng sẽ trả lời, bằng cách nào mà Chúa cho phép.
Tôi coi tất cả đều là do ân sủng và lòng thương xót Chúa.
15.
Đức Cố TGM Phaolô Bùi Văn Đọc đã chết như một người yếu đuối, tại nhà thờ Thánh Phaolô. Tự nhiên, tôi nhớ lại lời Thánh Phaolô xưa: “Tôi rất vui mừng và tự hào vì những yếu đuối của tôi, để sức mạnh của Đức Kitô ở mãi trong tôi. Vì vậy, tôi cảm thấy vui sướng khi mình yếu đuối…Vì khi tôi yếu, chính là lúc tôi mạnh (2Cr 12, 9- 10).

Long Xuyên, ngày 7.3.2018

Tạ ơn Chúa, vì biết kính sợ Chúa

1.
Dịp cuối năm và dịp đầu năm, tôi thường tập trung tâm hồn tôi vào việc tạ ơn Chúa.
Tôi tạ ơn Chúa vì biết bao ơn Chúa đã ban cho tôi trong thời gian qua và ngay chính lúc này.
Một trong những ơn cao quý mà tôi nhận ra để tạ ơn Chúa cách riêng, đó là ơn biết kính sợ Chúa. Biết kính sợ Chúa, nên được Chúa xót thương. Như lời Đức Mẹ Maria đã ca ngợi Chúa xưa: “Chúa hằng thương xót những ai kính sợ Người” (Lc 1, 50).
2.
Thế nào là kính sợ Chúa? Tôi xin Đức Mẹ dạy tôi. Bằng nhiều cách, với nhiều lần, Đức Mẹ cho tôi hiểu: Biết kính sợ Chúa là một ơn Chúa ban. Với ơn đó, tôi nhận ra mấy điều lạ lùng Chúa làm cho tôi.

Điều lạ lùng thứ nhất là tôi xác tín mình tội lỗi, hèn mọn, yếu đuối, mọi sự tốt lành tôi được là do lòng thương xót Chúa mà thôi.
3.
Xác tín mình tội lỗi, hèn mọn, yếu đuối chỉ là khởi đầu. Từ khởi đầu chân thành đó, tôi thường nài xin Chúa cứu tôi.
Tôi nói với Chúa những lời thống thiết như:
“Xin rửa con sạch mọi lỗi lầm.
Của lễ con dâng là tâm hồn tan nát khiêm cung.
Xin tạo cho con một trái tim trong sạch (Tv 51(50)).
Với những lời thống thiết như thế, tôi đến với Chúa. Tôi được gặp Chúa.
4.
Khi gặp được Chúa, tôi mới thấy rõ mọi sự tốt lành tôi có hôm nay đều do ơn Chúa xót thương tôi.
Từ nhận thức đó, tôi mới thấy mình phải tỉnh thức với những gì hay nâng mình lên. Nâng mình lên có khi một cách lộ liễu, có khi một cách ngây thơ, có khi một cách đạo đức giả hình.
Xin thú thực là cho dù tỉnh thức đến mấy, tôi vẫn thấy sự nâng mình lên cách này cách nọ vẫn là điều có thể xảy ra cho tôi, nếu Chúa không ra tay can thiệp. Tôi tạ ơn Chúa, vì Chúa đã can thiệp.
5.
Điều lạ lùng thứ hai là Chúa cho tôi cảm nhận được rõ ràng điều Đức Mẹ đã nói xưa:
“Chúa biểu dương sức mạnh
Dẹp tan phường lòng trí kiêu căng” (Lc 1, 51).
Phường lòng trí kiêu căng có thể là những người xa gần, và cũng có thể là chính tôi.
Khi tôi bị Chúa dẹp lòng trí kiêu căng trong tôi, tôi cảm thấy rất đau. Nhưng Chúa cho tôi nhận ra đau đớn đó là thuốc chữa trị. Biết chấp nhận đớn đau đó cũng là một ơn Chúa. Bởi vì đau đớn bất cứ do đâu, đều vẫn là điều ai cũng muốn tránh.
6.
Từ kinh nghiệm bản thân, tôi sẽ biết cầu nguyện cho những người bị đau đớn, khi Chúa dùng đau đớn để chữa lòng trí kiêu căng của họ.
"...Tôi rất mừng là hiện nay, các lễ phong chức hầu như không còn thói quen đề cao chức thánh như một thứ quyền lực, mà nhấn mạnh đến tinh thần phục vụ khiêm nhường...”
7.
Biết đón nhận đớn đau, biết cộng tác với Chúa trong đau đớn, đều là những việc không dễ dàng, cho dù trong lý thuyết chủ chương của chúng ta là dễ dàng. Phải khiêm tốn nhận sự thực đó, để được là kẻ kính sợ Chúa.
8.
Điều lạ lùng thứ ba là tôi nhận ra đừng bao giờ muốn là quyền lực, nhưng hãy luôn là kẻ phục vụ khiêm nhường, kẻo Chúa sẽ đảo ngược lại.
Tôi vẫn sợ mình là một quyền lực. Tôi rất ái ngại, khi thấy xuất hiện trong Hội Thánh đó đây những cá nhân hoặc những nhóm coi mình là đạo đức, nhưng lại rất quyền lực do kiêu căng.
Nếu để tự do phát triển, những quyền lực kiêu căng đó sẽ là một mối họa gây hại cho cộng đoàn. Tinh thần quyền lực sẽ lây lan, khiến “Chúa ra tay hạ bệ những ai quyền thế. Người nâng cao mọi kẻ khiêm nhường (Lc 1, 52-53).
9.
Kinh nghiệm cho tôi thấy đúng là như vậy. Khi Chúa ra tay hạ bệ những ai quyền thế, thì không tránh được những sợ hãi. Và khi Chúa nâng cao mọi kẻ khiêm nhường, thì khó tránh khỏi những ghen tuông.
Cho dù vậy, thì việc Chúa làm vẫn là như vậy. Từ đó tôi thấy Nước Chúa được phát triển không nhờ những người quyền lực kiêu căng, nhưng qua những người là dụng cụ khiêm nhường phục vụ.
10.
Tôi rất mừng là hiện nay, các lễ phong chức hầu như không còn thói quen đề cao chức thánh như một thứ quyền lực, mà nhấn mạnh đến tinh thần phục vụ khiêm nhường.
Nếu không, rồi sẽ thấy ứng nghiệm lời Đức Mẹ đã nói: “Chúa hạ bệ những ai quyền thế. Người nâng cao mọi kẻ khiêm nhường”.
Nhận ra điều đó, là dấu chỉ người biết kính sợ Thiên Chúa.
11.
Điều lạ lùng thứ bốn là Chúa cho tôi biết nối kết niềm tin của tôi vào niềm tin của tổ phụ Abraham, của Đức Mẹ và của mọi người thánh trong lịch sử cứu độ.
Trong kinh ngợi khen, Đức Mẹ nói: “Chúa nhớ lại lòng thương xót dành cho tổ phụ Abraham và cho con cháu đến muôn đời” (Lc 1, 55).
Khi tôi nối kết niềm tin của tôi vào niềm tin của tổ phụ Abraham và của Đức Mẹ, thì tôi từ bỏ mọi sự, để chỉ vâng phục thánh ý Chúa mà thôi.
12.
Ở đây, khi đề cập đến vấn đề thực thi thánh ý Chúa, tôi sực nhớ tới Đức Thánh Giáo Hoàng Gioan Phaolô II. Tôi được phúc gần ngài nhiều lần và tại nhiều nơi. Lần nào, chỗ nào, tôi cũng thấy thánh nhân trong thái độ cầu nguyện. Ngài lắng nghe ý Chúa, ngài kết hợp với ý Chúa, ngài thực thi ý Chúa. Trong mọi sự, ngài đều sống tinh thần xin vâng của Đức Mẹ. Trong mọi thử thách, ngài đều sống trọn vẹn lời Chúa Giêsu xưa tại vườn Cây Dầu: “Lạy Cha, xin đừng theo ý con, nhưng theo ý Cha mà thôi”.
Gương sáng của thánh nhân đã ảnh hưởng mạnh đến tôi. Tôi tin ngài đang cầu nguyện cho tôi.
13.
Một lần nữa. Tôi xin nhắc lại niềm tin của tôi là lòng thương xót Chúa chỉ dành cho những ai kính sợ Chúa. Thế có nghĩa là chúng ta phải chú trọng đến tinh thần kính sợ Chúa, để được Chúa xót thương.
14.
Hiện nay, xem ra rất nhiều người không biết và cũng không muốn kính sợ Chúa, nên cũng không biết tìm đến lòng xót thương của Chúa.
Nếu hiện tình đang xảy ra đúng như vậy, thì chúng ta là những môn đệ tin theo Chúa Giêsu, phải ưu tiên lo đổi mới chính bản thân mình được nên kẻ kính sợ Chúa, để tìm nơi Chúa lòng xót thương cứu độ.
Phải bắt đầu từ chính bản thân mình. Đó là lời nguyện chúc chân thành tha thiết xin gởi đến mọi người gần xa, và tất nhiên cho chính kẻ hèn mọn này.

Khao khát Chúa

1.
Tuổi già, tôi cảm thấy đời mình như ngọn đèn sắp tắt. Thế nhưng đôi khi, tôi lại cảm thấy sáng rực lên trong tôi một ngọn lửa thiêng, tỏa ra hơi nóng ngọt ngào, lửa thiêng đó là lòng khao khát Chúa.
Ngay những ngày này, và ngay chính lúc này, tôi khao khát Chúa hơn bao giờ hết.
2.
Tôi khao khát chính Chúa, chứ không phải những công trình của Chúa.
Khao khát Chúa là như nhìn thấy Chúa, nên chờ đợi ngóng trông.
Tôi đợi chờ mong mỏi Chúa, vì tôi tin Chúa thương tôi, Chúa lo liệu mọi sự cho tôi.
Tôi tin Chúa thương và lo cho tôi, nên Chúa dù rất xa mà lại rất gần. Vì xa nên mới khát khao, vì gần nên mới thân mật.
Khát khao và thân mật nảy sinh tâm tình ca ngợi Chúa.

Trong tâm tình ca ngợi
, đầy khát khao thân mật hướng về Chúa, tôi đang nhận ra rất rõ những gì Chúa đã thương tôi. Tôi chỉ xin nêu lên mấy điều tôi cho là quan trọng nhất.3.
4.
Điều thứ nhất là Chúa đã và đang tha thứ cho tôi.
Tôi tội lỗi lắm, tôi yếu đuối lắm. Thánh Phaolô xưa nói về mình: “Điều tốt tôi muốn làm thì tôi lại không làm. Điều xấu tôi không muốn làm, thì tôi lại cứ làm” (Rm 7, 19). Nay tôi cũng nói về tôi như thế. Hiện tình của tôi chắc là bi đát hơn thế.
Chính trong tình trạng đó, tôi được Chúa thương, Chúa đến để cứu tôi, Chúa tha thứ cho tôi.
5.
Khi tôi khao khát Chúa, thì tôi khao khát sự tha thứ của Chúa.
Trong sự tha thứ của Chúa, tôi thấy không chỉ là tha thứ tội lỗi, mà còn sửa lại những hậu quả xấu do tội lỗi đã gây nên.
Hậu quả xấu của tội là những vết thương vô hình mà tội lỗi để lại. Tội được tha, nhưng những vết thương vô hình của tội vẫn còn đó. Tôi xin Chúa thương rửa sạch, băng bó, chữa lành những vết thương ấy.
Hậu quả xấu của tội là những gương mù, mà tội lỗi gây nên cho cộng đoàn và xã hội. Tội được tha, nhưng gương mù vẫn còn đó. Tôi xin Chúa thương xóa sạch những gương mù đó, bằng những gì Chúa biết là tốt hơn cả.
Hậu quả xấu của tội là đã không gieo hạt giống Tin Mừng Nước Chúa, mà lại gieo cỏ lồng vực. Tội được tha. Nhưng tôi xin Chúa thương đừng vì tội của tôi, mà Nước Chúa bị chậm phát triển.
6.
Khi khao khát Chúa là như vậy, tôi mới hiểu Chúa muốn tôi phải góp phần nào đau đớn, để cùng với Chúa mà đền tội. Chính Chúa sẽ giúp tôi chịu phần đau đớn ấy, một cách êm dịu, vì Chúa thương tôi.
7.
Điều thứ hai là Chúa đã và đang đỡ nâng tôi trên những chặng đường khó khăn hiểm trở.
Tôi đã và đang gặp những chặng đường hiểm trở cả về phần xác lẫn phần hồn.
Hiểm trở về phần xác, như sự sa sút trầm trọng về sức khỏe.
Hiểm trở về phần hồn, như sự sa sút trầm trọng về nghị lực phấn đấu nội tâm.
Nhận thức rõ tình hình sa sút ấy, tôi khao khát Chúa. Trong khao khát ấy có sự khao khát ơn Chúa đỡ nâng tôi.

Thực sự, Chúa đang nâng đỡ tôi. Nâng đỡ căn bản nhất là Lời Chúa hứa:
 “Lòng anh em đừng xao xuyến. Hãy tin vào Thiên Chúa và tin vào Thầy. Trong nhà Cha của Thầy có nhiều chỗ. Nếu không, Thầy đã nói với anh em rồi, vì Thầy đi dọn chỗ cho anh em. Nếu Thầy đi dọn chỗ cho anh em, thì Thầy lại đến và đưa anh em về với Thầy, để Thầy ở đâu, anh em cũng ở đó, và Thầy đi đâu, thì anh em biết đường rồi (Ga 14, 1-4).8.
Khi tôi khao khát Chúa và trình bày với Chúa về nỗi lo cho cuộc đời mình, thì Chúa đã nói với tôi những lời trên đây. Tôi được an ủi.
9.
Tôi nhận thấy điều này: Cho dù hoàn cảnh có xấu mấy đi nữa, tôi vẫn được Chúa dành cho một chỗ trong Nước Chúa. Chỗ đó gần bên Chúa. Đúng như lời Chúa hứa: “Thầy ở đâu, con cũng ở đó với Thầy”.
Tôi thấy đúng là như vậy.
Điều quan trọng nhất đối với tôi là tôi được ở bên Chúa.
Kinh nghiệm cho tôi thấy, nếu khao khát Chúa là để xin Chúa cho mình được thành công này, thành công khác theo ý mình, thì rất sai.
Kinh nghiệm cũng cho tôi thấy. Nếu gặp trở ngại trên đường đời, mà trốn tránh nó bằng cách tìm quên đi, và bằng những giải trí thì cũng rất sai.
10.
Phải tìm được ở bên Chúa. Chỉ có cách đó, mới thực sự được bình an. Bình an đó chính là một ơn trọng Chúa ban, chứ không do ý chí và công trạng.
11.
Điều thứ ba là Chúa sẽ phán xét tôi theo cách tôi xét đoán người khác.
Khi tôi khao khát Chúa, Chúa cho tôi thấy Chúa mà tôi khao khát, sẽ giúp tôi trong việc xét đoán người khác.
Trước đây, đôi khi tôi thích xét đoán người khác. Tôi tưởng đó là việc bình thường, thậm chí còn là việc tốt.
Nhưng, khi khao khát Chúa, và Chúa đến với tôi, Chúa cho tôi thấy: Thói hay xét đoán người khác có thể sẽ rất hại cho tôi, nếu tôi xét đoán xấu cho họ. Bởi vì “Anh em xét đoán thế nào, thì anh em cũng sẽ bị Thiên Chúa xét đoán như vậy” (Mt 7, 1-2).
12.
Trong cuộc sống, tôi cần nhận ra kẻ tốt người xấu, để những liên đới xã hội được tốt. Muốn được thế, xét đoán lành mạnh là hết sức quan trọng.
Thế nhưng, xét đoán không lành mạnh lại đang là một hiện tượng phổ biến. Nên tôi càng cần phải thận trọng trong việc xét đoán. Nếu không có bổn phận phải xét đoán ai, thì đừng xét đoán họ. Nếu có bổn phận phải xét đoán ai, thì hãy để công lý và yêu thương cùng ôm lấy nhau mà xét đoán.
13.
Đấng sẽ phán xét tôi sau cùng là Chúa. Chúa sẽ phán xét một cách công minh và dễ hiểu. Tôi xét đoán người khác thế nào, thì sẽ được Chúa xét đoán tôi như vậy. Chúa đã quả quyết như thế. Và do đó, tôi cần phải thế nào trong việc xét đoán người khác.
14.
Trên đây là đôi chút chia sẻ những gì đang xảy ra trong tôi.
Tôi thấy sự khao khát Chúa và được gặp Chúa là tình yêu thương xót đang được Chúa thực hiện nơi tôi.
Sẽ là xúc phạm đến Chúa, nếu tôi không coi đó là ơn trọng Chúa ban cho tôi. Vì thế, tôi xin hết lòng cảm tạ ngợi khen Chúa vì ơn rất trọng đó.
Tôi cũng xin thân ái cảm ơn mọi người đã giúp tôi khao khát Chúa và gặp được Chúa.
Tôi như được trẻ lại, với mùa Xuân mới là tình yêu Chúa bao la, vô cùng, vô tận. Tôi sẽ được ở bên Chúa đời đời mãi mãi. Hạnh phúc biết bao!

CẦU CHÚC ĐƯỢC LÀ NGƯỜI BÉ MỌN TRONG NĂM MỚI NÀY + GB. BÙI TUẦN
Việc lành nhỏ, trong phạm vi nhỏ. Thí dụ, điều gì là thương người, thì dù nhỏ, vẫn cố làm. Điều gì là hại người, thì dù nhỏ, vẫn cố tránh.
1.
Tình hình thế giới hiện nay đang có những chuyển biến nguy hiểm có thể dẫn tới những bùng nổ khủng khiếp, gây nên những bất ngờ đau đớn khôn lường.
Chúng ta tại Việt Nam này cũng sẽ bị ảnh hưởng không nhiều thì ít. Nghĩa là chúng ta cũng cần được cứu.
2.
Những yếu tố được coi là mạnh mẽ, sẽ được vận dụng để cứu chúng ta, không phải là thiếu. Nhưng theo tôi, và cũng là ý kiến của rất nhiều người, thì yếu tố phải cho là quan trọng việc cứu Hội Thánh, và cứu Tổ Quốc, chính là yếu tố tâm linh mang những giá trị thiêng liêng.
3.
Xin phép trình bày rất vắn gọn về yếu tố tâm linh đó.
Một là niềm tin vào một Đấng Tối Cao thiêng liêng luôn đồng hành với mình.
Hai là niềm tin vào hồn thiêng những người thân quá cố vẫn luôn thương mình.
Ba là niềm tin vào những đồng bào xa gần vẫn chia sẻ tình thương với mình.
4.
Ba niềm tin trên là rất thiêng liêng, làm nên một chiều kích tâm linh sâu thẳm và bao la, chứa đựng một sức mạnh lạ lùng. Sức mạnh lạ lùng đó chính là yêu thương.
5.
Yêu thương đó, tôi đã cảm nhận được suốt cuộc đời tôi. Yêu thương đó vẫn sống động trong tôi. Yêu thương đó luôn được Chúa Thánh Thần hướng dẫn.
6.
Hôm nay, tôi cầu xin Chúa Thánh Thần soi dẫn yêu thương của tôi đi vào Năm mới 2018, sao cho yêu thương của tôi được vâng theo ý Chúa mà góp phần vào chương trình cứu độ của Chúa một cách thiết thực.
7.
Chúa đã trả lời tôi qua gợi ý của Đức Thánh Cha Phanxicô. Đức Thánh Cha Phanxicô mới nhắn nhủ những người dâng mình cho Chúa là hãy lắng nghe và hãy phân định.
8.
Tôi phải để ý lắng nghe ý Chúa, để biết yêu thương theo ý Chúa.
Tôi phải để ý phân định điều gì tốt nên làm ngay ở đây, bây giờ, điều gì tốt nhưng không nên làm lúc này, nơi đó.
Với sự lắng nghe và phân định, tôi sẽ thực hiện yêu thương của tôi trong năm mới thế này:
9.
Yêu thương của tôi sẽ tìm gặp Chúa nhiều hơn nữa, thân mật hơn nữa. Bất cứ ở đâu, bất cứ làm gì, tôi cũng để lòng mình gặp gỡ Chúa.
Chúa ở trong tôi. Nhờ vậy, tôi sẽ biết phải nói gì, làm gì, trong những phục vụ từng con người cụ thể.
10.
Nói chung, tôi sẽ chọn những việc phục vụ nhỏ, đáp ứng những nhu cầu nhỏ trong xã hội và trong Giáo Hội.
Việc lành nhỏ, trong phạm vi nhỏ. Thí dụ, điều gì là thương người, thì dù nhỏ, vẫn cố làm. Điều gì là hại người, thì dù nhỏ, vẫn cố tránh.
Việc lành nhỏ, trong phạm vi nhỏ. Thí dụ, khi chỉ có sức đọc một kinh kính mừng, thì dù mệt, tôi vẫn cố gắng đọc. Khi chỉ có sức dâng cho Chúa một hy sinh nhỏ, thì dù kiệt sức, tôi vẫn cố gắng dâng cho Chúa chút hy sinh nhỏ đó.
11.
Nhỏ, mà tôi nói ở đây, không quan trọng ở việc nhỏ, phục vụ nhỏ, mà ở tinh thần như Chúa Giêsu đã nói xưa. Phúc âm ghi: “Ngay giờ ấy, được Thánh Thần tác động, Đức Giêsu hớn hở vui mừng và nói: Lạy Cha là Chúa Tể trời đất, con xin ngợi khen Cha, vì Cha đã giấu không cho bậc khôn ngoan thông thái biết những điều này, nhưng lại mặc khải cho những người bé mọn. Vâng, lạy Cha, vì đó là điều đẹp ý Cha” (Lc 10, 21).
Những người bé mọn đã được Chúa khen. Tôi rất mong, tôi sẽ được là kẻ bé mọn, trong năm mới này. Tôi cũng mong anh chị em cộng đoàn Long Xuyên đây cũng không ngại được Chúa khen là những người bé mọn của Chúa.
12.
Nhận thức mình là người bé mọn, nhưng được Chúa yêu thương, sẽ giúp chúng ta cảm tạ Chúa như Đức Mẹ, và với Đức Mẹ “Linh hồn tôi ngợi khen Chúa, thần trí tôi hớn hở vui mừng. Vì Thiên Chúa, Đấng Cứu Độ tôi Người đoái thương nhìn đến phận nữ tỳ hèn mọn” (Lc 1, 46- 48).
13.
Hèn mọn, bé mọn, sống đúng như vậy sẽ giúp chúng ta vượt qua được những thử thách muôn vàn trong năm mới 2018 này.
Hèn mọn, bé mọn, sống đúng như vậy sẽ giúp chúng ta tìm được niềm vui và hy vọng trong cuộc sống đức tin, nhất là trên con đường đầy khó khăn của năm mới này.
Hèn mọn, bé mọn, sống đúng như vậy cũng sẽ giúp chúng ta an tâm trong năm mới 2018 này. An tâm, bởi vì chúng ta được Chúa và Đức Mẹ yêu thương.
14.
Thiết tưởng đó chính là chiều kích tâm linh, có khả năng giúp chúng ta góp phần vào việc cứu Hội Thánh và quê hương Việt Nam yêu dấu của chúng ta.
Chỉ bé nhỏ thôi, nhưng chúng ta sẽ là những ngọn lửa tâm linh được Chúa đốt lên từ lửa của trái tim Chúa, sẽ có sức chiến thắng quỉ dữ Satan và hỏa ngục.
Chỉ bé nhỏ thôi, nhưng chúng ta sẽ là những ngọn lửa tâm linh được Đức Mẹ đốt lên từ lửa của trái tim Mẹ, sẽ có sức chiến thắng hận thù, chia rẽ kiêu căng, để thiết lập yêu thương của Nước Chúa.
15.
Nếu năm mới này, sẽ có những lớn lao bị tàn phá và sụp đổ, thì cũng sẽ có những bé nhỏ vẫn tồn tại và phát triển. Đó là những ngọn lửa tâm linh.

Đức mẹ Maria muốn chúng ta sám hối

Năm nay nếu tháng Mân côi nhấn mạnh đến việc sám hối, thì thiết tưởng sẽ thêm ý nghĩa có sức cứu độ. Bởi vì tình hình hiện nay đang báo hiệu nhân loại đang rất cần được cứu.


1.
Cách đây hai ngày, ban đêm trong giấc ngủ, tôi chiêm bao thấy Đức Mẹ Maria giữa các Thánh Tông Đồ. Được thấy Mẹ, tôi cảm thấy một hạnh phúc lạ lùng, đầy âu yếm thân thương.

2.Mẹ không nói gì, nhưng từ giây phút ấy, tôi nhận được rất nhiều tín hiệu cho tôi hiểu: Mẹ không đến cho riêng tôi, mà cho tất cả các con cái Mẹ.

Mẹ muốn nhắn nhủ các con cái Mẹ một điều rất quan trọng, đó là hãy sám hối.

3.
Sám hối là điều Mẹ đã nhắn nhủ ở Fatima trước đây 100 năm. Năm nay Mẹ nhắc lại, vì tình hình đang diễn biến nguy hiểm. Nhiều tai họa sẽ ập xuống cách khủng khiếp, nếu không sám hối.

4.
Hiện nay, sám hối không được mấy người thực hiện, bởi vì rất nhiều người đã mất ý thức về tội. Rất nhiều người cho mình là vô tội. Do vậy, sám hối càng trở nên khẩn thiết.

5.
Riêng tôi, sẽ vâng lời Đức Mẹ, mà sám hối. Sám hối của tôi có vẻ riêng tư. Tuy vậy, trong tinh thần hiệp thông, tôi cũng xin phép được chia sẻ đôi chút.

Tôi sám hối bằng ba việc sau đây.

Một là để ý đón nhận tình yêu xót thương của Chúa.

Hai là để ý chia sẻ cho người khác tình yêu xót thương của mình.

Ba là tỉnh thức trước những tại họa.

6.
Sở dĩ phải để ý đón nhận tình yêu xót thương của Chúa, coi đó là một việc sám hối, bởi vì rất nhiều khi chúng ta từ chối sự mời gọi của Chúa. Từ chối đó là một lỗi lầm xúc phạm đến Chúa. Cần phải sám hối.

Trong Phúc âm, chính Chúa Giêsu đã đề cập đến vấn đề từ chối sự mời gọi của Chúa. Đó chính là một xúc phạm. Dụ ngôn chủ nhà dọn tiệc, cho mời khách, nhưng nhiều khách được mời đã từ chối, với lý do này lý do kia. Vì vậy, chủ nhà thịnh nộ (x Lc 14, 15-24).

Trong thực tế, có thể tôi và nhiều người trong chúng ta cũng đã có nhiều lần từ chối sự mời gọi của Chúa.

Nhất là trong thực tế, có thể chúng ta có nhiều lần từ chối thánh ý Chúa. Làm việc đạo đức, nhưng theo ý mình, chứ không theo ý Chúa.

Vì thế, sám hối của chúng ta nên để ý đến sự đón nhận Chúa và thánh ý Chúa. Nếu không, chúng ta sẽ bị Chúa cho thấy sự thật phũ phàng nầy: “ Dân này thờ kính Ta bằng môi bằng miệng, còn lòng chúng thì lại xa Ta (Mt 15, 8).

7.
Rồi, sở dĩ phải để ý đến sự chia sẻ cho người khác tình yêu xót thương của ta, bởi vì rất nhiều người chúng ta đã dửng dưng, vô tâm, chai đá trước những người lâm cảnh khổ đau.

Trong dụ ngôn người “Samaria tốt lành” Chúa đã kết án thầy Tư Tế và thầy Levi, vì hai ông đã xa tránh, không chịu cứu giúp kẻ bị cướp trấn lột và bị đánh nằm ở vệ đường (x Lc 10, 30-37).

Trong dụ ngôn “Người phú quí và người ăn mày”, Chúa Giêsu đã kết án người phú quí vì ông dửng dưng, vô tâm đối với người ăn mày bệnh tật nằm ở cổng nhà ông (x Lc 16, 19-31).

Trong thực tế, có thể tôi và chúng ta cũng nhiều lần đối xử với những kẻ đói nghèo, khổ đau bằng thái độ dửng dưng vô tâm ở nhiều mức độ khác nhau.

Vì thế, sám hối của chúng ta nên để ý tích cực nhiều hơn đến sự chia sẻ tình thương của ta cho những kẻ khổ đau. Tôi thấy chúng ta cho dù nghèo túng, bệnh tật, già nua, đau khổ đến đâu, vẫn có khả năng cho đi tình thương của mình. Nhiều người nghèo túng, khổ đau đã chỉa sẻ cho tôi tình thương của họ. Đó là một bài học quí giá cho tôi về sự sám hối.

8.
Rồi, sở dĩ phải tỉnh thức trước những tai họa xảy tới, coi đó là một việc sám hối, bởi vì rất nhiều khi tai họa là hậu quả của tội. Nhìn tai họa, để nhận ra tội, mà sám hối ăn năn.

9.
Theo giáo lý, khi chúng ta nhìn thấy bao nhiêu tai họa hiện nay trên thế giới, chúng ta có thể hiểu một phần là hậu quả của tội hai ông bà tổ tông loài người đã phạm xưa.

Cũng thế, nhiều khi tai họa hiện nay là do tội của ai đó đã gây nên. Ai đó có thể là cá nhân, có thể là cộng đoàn, có thể là cơ chế, cũng có thể là chính chúng ta.

Vì vậy, chúng ta hãy tỉnh thức trước những tai họa đang xảy ra khắp nơi, để cầu nguyện xin Chúa tha tội cho chúng ta và cho tất cả mọi người.

10.
Thánh vương Đavid xưa, khi thấy tai họa khủng khiếp xảy tới cho dân, đã nhận ra tội của mình, đó là kiêu ngạo, tự hào vì những con số oai hùng trong cuộc kiểm tra dân số. Tai họa là do tội, nên Vua Đavid đã sám hối ăn năn (x 2 Samuel 4, 4-17).

Hiện giờ, xem ra nhiều khi chúng ta cũng thích nêu lên những con số, để tự hào. Xin hãy tỉnh thức, kẻo sẽ không tránh được tai họa như vua Đavid xưa. Nhưng, nếu đã lỡ rồi, thì hãy theo gương Ngài mà sám hối ăn năn.

Sám hối nào cũng đòi rất nhiều khiêm nhường, cầu nguyện, chấp nhận đớn đau để đền tội.

11.
Với một thoáng chia sẻ trên đây, tôi muốn nói lên điều Đức Mẹ đã nhắn nhủ tôi mấy ngày nay. Tháng 10 hằng năm quen gọi là tháng Mân côi. Năm nay nếu tháng Mân côi nhấn mạnh đến việc sám hối, thì thiết tưởng sẽ thêm ý nghĩa có sức cứu độ. Bởi vì tình hình hiện nay đang báo hiệu nhân loại đang rất cần được cứu.

12.
Sẽ rất nguy hiểm, nếu những con cái Đức Mẹ coi thường việc sám hối, để cứ nhởn nhơ với ảo tưởng “sẽ không sao đâu”.

13.
Sẽ là quá muộn, nếu những con cái Đức Mẹ bỏ ngoài tai sứ điệp sám hối ở Fatima, bởi vì tai họa đang tới rất gần.

14.
Sẽ là xúc phạm, nếu những con cái Đức Mẹ xúi giục người khác đừng sám hối, bởi vì Satan chỉ chờ có thế thôi, để lôi kéo con người xuống hỏa ngục.

15.
Sẽ rất hy vọng, nếu những con cái Đức Mẹ quyết tâm đi vào con đường sám hối, theo như Đức Mẹ nhắn nhủ. Lịch sử cứu độ làm chứng: Sám hối bao giờ cũng là chìa khóa mở ra kho tàng phục hưng, đổi mới và bình an.

Sám hối là một ơn Chúa ban. Hãy cầu xin cho được ơn trọng đại và cần thiết đó.

Long Xuyên, ngày 01.10.2017
+ Gm. G.B. Bùi Tuần

SỐNG VỚI NHỮNG ỦI AN
CỦA MẸ MARIA + GB. Bùi Tuần

An ủi của Mẹ đổi mới con người của tôi. Tôi thuộc về Chúa nhiều hơn. Tôi biết xót thương người khác quảng đại hơn.


1.
Từ rất lâu rồi, tôi hay hát, hoặc chung với cộng đoàn, hoặc âm thầm một mình bài: “Lạy Mẹ, xin an ủi chúng con luôn luôn”.
Tâm tình của tôi, khi hát bài đó, là những tiếng kêu. Tôi kêu vì cảm thấy đời tôi quá khổ. Tôi kêu, vì tin Đức Mẹ sẽ thương xót ủi an. Mẹ sẽ ủi an không phải một lúc một ngày, nhưng luôn luôn.
2.
Khi kêu cầu như thế, tôi cảm thấy mình rất gần gũi với Mẹ. Ngay sự gần gũi đó cũng đã ủi an tôi rất nhiều.
3.
Thêm vào đó là cảm thấy Mẹ hiện diện kề bên, những khi tôi đau buồn. Mẹ ủi an một cách dịu dàng và từ từ, bằng nhiều cách khác nhau. Hoặc Mẹ trực tiếp ủi an, hoặc Mẹ ủi an gián tiếp qua những người Mẹ gửi đến.
4.
Tôi càng nói: “Lạy Mẹ, xin an ủi chúng con luôn luôn”, tôi càng thấy an ủi của Mẹ đi sâu vào đời tôi. An ủi của Mẹ đổi mới con người của tôi. Tôi thuộc về Chúa nhiều hơn. Tôi biết xót thương người khác quảng đại hơn.
5.
Nhận thức về những an ủi Mẹ ban đã đưa tôi đến sự cảm tạ Chúa và Mẹ. Tôi cảm tạ bằng lời của Mẹ xưa: “Linh hồn tôi chúc tụng Chúa, vì Chúa đã đoái nhìn đến phận hèn tôi tớ Chúa” (Lc 1, 6-9).
6.
Tâm tình cảm tạ của tôi chắc chắn là do Chúa Thánh Thần ban cho. Hôm nay, tôi xin được phép chia sẻ vắn tắt một vài ơn lạ trong đó.
7.
Ơn thứ nhất là nhờ được Mẹ an ủi, tôi đã gặp được Chúa.
Thực vậy, khi được Mẹ an ủi, tôi cảm thấy có một sức lạ lùng tràn vào hồn tôi. Một đàng tôi nhận ra mình hèn mọn bất xứng, một đàng tôi cảm thấy có một Đấng thiêng liêng ẩn mình trong những ủi an đó. Dần dần, tôi được ơn nhận ra Đấng thiêng liêng ấy chính là Chúa.
Tôi gặp được Chúa trong những ủi an của Mẹ. Chúa mà tôi gặp là Đấng sống động, gần gũi. Chúa đi tìm tôi.
8.
Ơn thứ hai là nhờ được Mẹ an ủi, tôi đã cảm được tình yêu của Chúa là tuyệt vời.
Thực vậy, Chúa mà tôi được gặp, có một tình yêu khôn tả dành cho tôi. Chính Người, vì yêu tôi, nên đã chết để cứu tôi. Người dựng nên tôi mà khỏi phải khó khăn nhọc nhằn. Nhưng Người cứu tôi, thì phải đổ máu ra trên thánh giá. Cái giá Người phải trả để cứu tôi là thế đó. Nhận ra tình yêu của Chúa dành cho tôi là như thế, tôi phải biết ơn Chúa thế nào cho xứng?
Chúa đã cho tôi chính mình Chúa, tôi chỉ có cách biết ơn Chúa, bằng cách dâng cho Chúa trọn vẹn bản thân tôi.
9.
Ơn thứ ba là nhờ được Mẹ ủi an, tôi dần dần khám phá ra suối nguồn sự sống đời đời chính là Chúa.
Thực vậy, có lúc tôi cảm thấy bàn tay Chúa. Có lúc tôi cảm thấy cái nhìn của Chúa. Có lúc tôi cảm thấy hơi thở của Chúa. Có lúc tôi cảm thấy khuôn mặt của Chúa. Có lúc tôi cảm thấy mùi thơm của Chúa. Tất cả đều từ một nguồn là Chúa, Đấng hằng có từ thuở đời đời và mãi mãi hằng có đời đời.
Cảm thấy như vậy, tôi thấy đời tôi ở đời này chỉ là một chuyến đi vắn vỏi, nhưng đời sau ở bên Chúa mới chính là cùng đích.
10.
Nhận thức trên đây và cảm nhận trên đây có lúc rất mạnh khiến tôi khao khát như thánh nữ Têrêsa thành Lisiơ, muốn đi khắp nơi tìm kiếm các linh hồn về với Chúa. Hoặc khao khát như thánh Phanxicô Xaviê, muốn vượt các đại dương, để kêu mời mọi người về với Chúa.
11.
Những ơn trên đây, đang được ban cho nhiều người xa gần hiện nay. Họ quên mình, chỉ còn nhìn vào Chúa mà thôi. Họ nhìn Chúa, mọi nơi mọi lúc. Do vậy, chiêm niệm không tách rời hoạt động.
12.
Nhưng, mọi sự không luôn luôn diễn biến tốt đẹp. Đã có lúc tôi như mất hết tất cả những ơn trên. Tôi trở thành nghèo khó, hèn hạ. Những lúc đó, tôi lại hát: “Lạy Mẹ, xin an ủi chúng con luôn luôn”.
Tôi nói với Mẹ lời khẩn cầu đó, với ý thức mình là kẻ yếu đuối hèn hạ: “Sự thiện con muốn, thì con không làm. Sự ác con không muốn, thì con lại cứ làm. Con là kẻ khốn nạn” (Rm 7,19).
Tôi như phải bắt đầu lại. Thực sự tôi phải bắt đầu lại mỗi ngày, với quyết tâm trở về với Chúa, nhờ Mẹ ủi an.
13.
Được ủi an là một ơn trọng, cần thiết cho tôi.
Biết cùng với Mẹ ủi an những người khác cũng là một ơn quý giá, cần thiết cho họ và cho chính tôi.
Biết đón nhận an ủi và biết cho đi an ủi, đó là những điều Mẹ Maria hằng ngày vẫn nhắc nhở tôi.
Thực sự, đó là những vấn đề khó. Phải có ơn Chúa, mới hiểu rõ được. Phải có ơn Chúa mới thực hiện được.
Ơn Chúa sẽ ban cho những ai khiêm tốn cầu nguyện, tỉnh thức và sống tiết độ (1Pr 5,8).
Hiện giờ, quỷ Satan đang như sư tử gầm thét chạy rảo khắp nơi để tìm mồi là các linh hồn, đúng như thánh Phêrô quả quyết (1Pr 5,8). Biết sự thực đó, chúng ta càng phải khiêm tốn kêu van Mẹ: “Lạy Mẹ, xin an ủi chúng con luôn luôn”.

Long Xuyên, ngày 10.3.2017

NGHE RADIO CÔNG GIÁO

SỨ ĐIỆP

complex{fbig2}/Su Diep Chua Giesu,Su Diep Chua Cha,Su Diep Duc Me

SỐNG ĐẠO

complex{fbig2}/Song Dao,Cac Thanh,Guong Sang,Cau Nguyen

ĐIỀM BÁO

complex{fbig2}/Dau Chi Thoi Dai,Dau Hieu Thoi Cuoi,Diem Bao

GIÁO HỘI

complex{fbig2}/Tin Giao Hoi,Vatican,Giao Hoang

CHIA SẺ

complex{fbig2}/Suy Tu,Chia Se,Suu Tam

ĐỜI SỐNG

complex{fbig2}/Tong Hop, Suc Khoe, Doi Song

NGHE

complex{fbig2}/Audio, Bai Giang, Am Nhac

XEM

complex{fbig2}/Video, Thanh Ca,

ẢNH

[Duc Giao Hoang][gallery2]

Author Name

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

Được tạo bởi Blogger.