Bài Viết by "Đức Cha Bùi Tuần"

Hiển thị các bài đăng có nhãn Đức Cha Bùi Tuần. Hiển thị tất cả bài đăng

  Tôi đang sống trong một thời đại nhiều biến cố. Có những biến cố chỉ đụng chạm tới tôi. Có những biến cố làm xôn xao cả nước. Có những biến cố liên hệ đến toàn thể Giáo Hội và thế giới.

Sự xuất hiện của những phong trào gây sôi động cũng là những biến cố.

Mỗi biến cố là một dấu chỉ. Mỗi dấu chỉ đều có một ý nghĩa. Nhiều khi Chúa muốn nói với tôi qua biến cố. Nhưng tôi phải khiêm tốn và bình lặng mới nghe thấy được.

Mỗi biến cố đều mang một ẩn số. Ẩn số đó gói một sứ điệp Chúa muốn gởi cho tôi. Nhưng tôi phải chăm chú và vô tư lắm mới khám phá được sứ điệp đó.

Mỗi biến cố là một bài toán. Bài toán đó gài vào đời tôi. Nhưng tôi phải phục thiện lắm mới tìm ra được giải pháp.

Không phải vô lý mà Công đồng Vatican ll đã khuyên tôi phải để ý đến những dấu chỉ của thời đại. (Hiến chế Gaudium et Spes)

Thời đại cho thấy nhân loại không ngừng đổi thay. Nhưng nếu trong những đổi thay đó Chúa vẫn luôn luôn hiện diện và cũng muốn tôi hiện diện như một chứng nhân của Ngài, thì tôi phải làm gì đây?

Câu hỏi trên đây nhiều khi làm tôi bứt rứt.

Để tìm trả lời, có lúc tôi thử đặt tôi vào thời của Chúa Cứu Thế, để dò coi phản ứng của tôi thế nào. Thời đó được coi là thời có nhiều biến cố và khởi xướng nhiều thay đổi. Đại khái thế này:

Chúa Cứu Thế sinh ra trong cảnh cơ cực nghèo nàn. Ấy thế mà sự sinh ra của Ngài đã bị coi là một biến cố gây xáo trộn, nên vua Hêrôđê đã hạ lệnh giết hết các trẻ em vùng Bêlem, với hy vọng giết luôn được Chúa.

Ba mươi năm sau, Chúa Cứu Thế công khai đi rao giảng việc canh tân lòng người. Ngài lại bị cánh Pharisiêu kết án đủ tội.

- Tội không kiêng việc ngày lễ (Ga 9,16).

- Tội không giữ luật lệ cha ông dạy phải rửa tay trước khi ăn. (Lc 11, 38)

- Tội nhờ phép quỷ mà làm điều lạ (Mt 12,24)

- Tội đi lại ăn uống với người tội lỗi (Mt 9, 11)

- Tội gây nguy hại cho nền an ninh quốc gia (Ga 11,48)

Thế rồi đến 33 tuổi, Ngài bị bắt và bị kết án tử hình, vì cho rằng Ngài xách động quần chúng (Lc 23,2) gian ác (Ga 18,30) và lộng ngôn (Mc 14,64).

Giáo quyền tố cáo, chính quyền kết án, dân chúng a dua, toàn là biến cố động trời.

Giả như tôi sống trong thời đó, tôi sẽ đứng về phía nào? Liệu tôi có dám bênh Chúa không? Tôi nghi tôi quá. Những biến cố xảy ra có dạy tôi điều gì không?

Hoàn cảnh của tôi bây giờ không hoàn toàn giống thời đó. Vì tôi có một Giáo Hội cởi mở và khôn ngoan. Chính Giáo Hội chủ trương lắng nghe dấu chỉ của thời đại để kịp thời canh tân và thích ứng Phúc âm vào lịch sử.

Tuy nhiên, trong việc cắt nghĩa những dấu chỉ của thời đại, tôi không nên vội vàng thiên kiến. Tìm thực sự bao giờ cũng là một việc phải dò dẫm. Tìm ý Chúa bao giờ cũng đòi một sự khiêm tốn và vô tư.

Tôi hãy biết ghi nhận trung thực các sự kiện.

Tôi hãy lắng nghe tiếng nói của mọi phía.

Tôi hãy đến nhận khát vọng của mọi tầng lớp.

Tôi hãy quan sát chiều hướng của các diễn biến.

Tôi hãy cầu nguyện và bàn bạc với Chúa.

Phải rất khiêm tốn và ngay thẳng mới trông tìm được đúng ý nghĩa của các dấu chỉ hiện nay.

Nếu tôi có thành thực, các dấu chỉ hiện nay sẽ cho tôi biết rõ hơn về tôi, về tình thế, và về ý Chúa.

Có lẽ điều quan trọng hơn cả là phải can đảm, dám chấp nhận ý nghĩa Chúa muốn gởi vào các dấu chỉ.

Sự thật nhiều khi bi đát. Bởi vì sự thật có thể sẽ kết án và bắt tôi phải sửa lại tất cả nếp sống.

Tác giả Giám Mục GB. Bùi Tuần

-------------------------------

Dấu chỉ thời đại
Thời đại ngày nay
Dấu Hiệu thời Đại

SỐNG TINH THẦN ĐỀN TỘI + GB. Bùi Tuần

Đền tội không phải chỉ đòi việc làm đạo đức, mà cũng đòi cả một nếp sống đạo đức.

1.
Hiện nay, tội đang trở thành một thời sự đen tối gây nhiều nhức nhối.

Tội cá nhân, tội tập thể, tội cơ chế. Tội loại nào cũng xúc phạm đến Thiên Chúa. Người phạm tội không những phải nhận tội, chừa tội, mà còn phải đền tội.

2.
Đền tội cho mình và đền tội cho người khác theo tình liên đới, đó là một việc đạo đức rất cần và rất quý.

Đền tội không phải chỉ đòi việc làm đạo đức, mà cũng đòi cả một nếp sống đạo đức.

3.
Ở đây, tôi xin chia sẻ đôi chút về nếp sống đạo đức, như một của lễ đền tội. Tôi gọi nếp sống đó là sống tinh thần đền tội.

Theo tôi, đền tội chủ yếu là làm những việc đạo đức có tính cách tránh cho mình khỏi sa vào đàng tội. Những việc đạo đức đó rất nhiều. Ở đây, tôi chỉ xin nhấn mạnh đến vài việc mà thôi.

4.
Việc thứ nhất là đừng để mình mất phương hướng nội tâm.

Phương hướng đúng của nội tâm tôi là bước theo Chúa Giêsu, là tin vào Chúa Giêsu, là bắt chước Chúa Giêsu. Trên lý thuyết, tôi vẫn nhận phương hướng đó. Nhưng trên thực tế, tôi dễ để mình bị lôi cuốn bởi những động lực khác ngoài Chúa Giêsu, thì đó là mất phương hướng nội tâm. Trường hợp như thế là dễ xảy ra lắm.

Phương hướng đúng của nội tâm tôi là chu toàn bổn phận của tôi. Nếu tôi lơ là với những trách nhiệm cốt yếu của bổn phận, để lao mình vào những trách nhiệm giả tạo, thì đúng là tôi mất phương hướng nội tâm. Trường hợp như thế là dễ xảy ra lắm.

5.
Việc thứ hai là sống nhân lành một cách cụ thể.

Sống nhân lành, theo nghĩa mà Chúa Giêsu dạy, là tham dự vào sự nhân lành của Chúa. “Tại sao gọi tôi là nhân lành? Chẳng ai là nhân lành, chỉ có Chúa mà thôi” (Lc 18,18-19). Nhân lành của Chúa là một tạo dựng của lòng thương xót. Nó có tính cách cho đi nhưng không. Như vậy, nhân lành là hoa trái của Chúa Thánh Thần. Có hoa trái đó, tôi mới có thể thực hiện được lời Chúa dạy: “Chúng con hãy yêu thương nhau, như Thầy yêu thương các con” (Ga 13,34).

Những lần được gần Đức Thánh Giáo Hoàng Gioan Phaolô II, tôi đều rất được ấn tượng về sự nhân lành của Ngài. Với nếp sống nhân lành đó, Ngài đã đền tội cho tôi, cho Hội Thánh và cho nhân loại.

6.
Việc thứ ba là sống hiền từ.

Chúa Giêsu phán: “Hãy học cùng Thầy, vì Thầy hiền từ và khiêm nhường” (Mt 11,29).

Thánh Phaolô khuyên Timôthê: “Hãy dịu hiền với mọi người, hãy có khả năng giảng dạy, biết chịu gian khổ. Phải lấy lòng hiền từ mà giáo dục những kẻ chống đối” (2Tm 2,24-25).

Theo kinh nghiệm của nhiều người đạo đức, thì hiền từ có sức mạnh dập tắt sự nóng nảy, kiêu căng và các thứ thô bạo. Hiền từ ở đây không có nghĩa là một thứ yếu đuối, nhưng là một nhân đức anh hùng. Thực sự, nó đã giúp tôi sống tinh thần đền tội cho mình và cho nhiều kẻ khác.

7.
Việc thứ bốn là sống hy vọng, bình an và vui trong Chúa.

Đức Cố Hồng Y Phanxicô Nguyễn Văn Thuận đã rất ảnh hưởng đến tôi do cách Ngài sống đầy hy vọng, bình an và vui trong Chúa. Đó cũng là cách sống tinh thần đền tội, mà Ngài đã thực hiện và đã khuyên tôi.

Ngài hay đơn giản hoá những sự việc rắc rối. Ngài hay uốn những khúc cong thành vòng tròn. Ngài hay biến những nét mặt giận dữ thành những nụ cười. Tôi xác tín động lực khiến Ngài làm được những việc đạo đức đó chính là Chúa Thánh Thần.

Đức Cố Hồng Y Thuận đã thực hiện lời thánh Phaolô xưa: “Hãy vui mừng và gắng nên hoàn thiện. Hãy khuyến khích nhau, hãy đồng tâm nhất trí, và ăn ở thuận hoà. Như vậy, Thiên Chúa là nguồn yêu thương và bình an, sẽ ở cùng anh chị em” (2Cr 13,11).

8.
Với bốn việc đạo đức trên đây, tôi đã sống tinh thần đền tội trong suốt nhiều năm. Đền tội như thế vẫn không miễn cho khỏi những việc khổ chế và nhiều hy sinh. Nhưng tất cả đều do tình yêu thương xót. Và đó là nguồn hy vọng, vui mừng và bình an. Cho dù đền tội như vậy vẫn chỉ là khởi đầu, nhưng tôi có thể quả quyết: Nhờ sống tinh thần đền tội như thế, chúng ta sẽ góp phần không nhỏ vào việc xây dựng một nền văn minh của tình yêu.

9.
Thế giới hiện nay đang đứng trước nguy cơ tội ác sẽ gây nên vô số thảm hoạ khôn lường. Hãy sám hối và đền tội, bằng những việc đạo đức có nền tảng từ Phúc Âm. Chỉ có tình yêu mới có sức đền tội cứu độ. Chỉ có tình yêu mới có thể xây dựng được một thế giới yêu thương.

10.
Viết tới đây, tôi cảm thấy mình mệt mỏi, đau nhức. Tôi dâng những đau mệt đó cho Chúa, như một lễ vật đền tội. Chỉ một lát sau, tôi nhận được những dấu chỉ về sự Chúa đang hiện diện và đang sai tôi đi làm chứng cho Chúa qua việc chia sẻ nhỏ mọn này. Tôi cảm tạ Chúa hết lòng. Tôi tin Chúa sẽ thương nhận việc tôi đang làm như một của lễ có giá trị đền tội cho mình và cho kẻ khác.

Long Xuyên, ngày 10.6.2016.

Nguồn tin: gplongxuyen.org

+ GB. Bùi Tuần
1.
Để là linh mục tốt, tôi cần rất nhiều điều. Theo tôi, điều cần nhất là có một trái tim biết thương xót. Nhờ đó, tôi mới có thể sống tốt điều răn mới, mà Chúa Giêsu trao cho tôi. “Thầy ban cho các con một điều răn mới, là các con hãy yêu thương nhau như Thầy yêu thương các con” (Ga 13,34).
Chúa dạy tôi bài học chung đó qua Phúc Âm và nhiều nguồn tu đức.
Chúa lại dạy riêng tôi bài học chung đó qua nhiều người và nhiều biến cố. Ở đây, tôi chỉ xin được nhắc qua vài kỷ niệm.
2.
Tôi dâng thánh lễ đầu tiên tại Long Phước thôn, Thủ Đức, ngày 11.7.1955.
Ngay trước thánh lễ, trong phòng mặc áo, cạnh bàn thờ, tôi quỳ xưng tội. Cha giải tội là cha Minh Đăng. Cha khuyên tôi một điều, mà tới bây giờ, tôi vẫn thấy rất đúng, rất cần. Ngài khuyên tôi đại khái: “Nguy hiểm nhất cho đời linh mục là trở thành vô cảm, chai đá mà không hay biết. Chúng ta hãy luôn xin Chúa cho mình được một trái tim biết thương xót. Biết thương Chúa và biết thương người. Biết xót xa trước cảnh khổ của con người, và cảnh khổ của Chúa trong lịch sử mình đang sống. Cùng với lời cầu nguyện, chúng ta cũng dâng mình làm của lễ, để Chúa dùng, mà đánh thức lương tâm anh em linh mục. Của lễ sẽ phải chịu nhiều đau đớn, trong cuộc sống và trong cái chết”.
3.
Nhờ lời khuyên trên đây của Cha Minh Đăng, hằng ngày tôi dâng thánh lễ bàn thờ như khởi đầu của thánh lễ cuộc đời, trong đó xin Chúa đốt trái tim tôi thành lửa tình yêu thương xót. Xin Chúa đốt lên lửa đó. Tôi rất cần lửa xót thương được đốt lên từ Chúa.
4.
Mấy ngày sau lễ thụ phong Giám mục (30.4.1975), trong một đêm, tôi ngủ mà như thức. Tôi chiêm bao gặp Chúa Giêsu.
Tôi đang đi một mình giữa cánh đồng bao la, trên con đường lớn, thì tôi thấy đàng xa một người đi trên bờ ruộng nhỏ, tiến về phía tôi.
Hai người gặp nhau. Tôi nhận ra ngay, đó là chính Chúa Giêsu. Người cầm tay tôi đi qua một thành phố đông đúc. Người dẫn tôi vào một bệnh viện, có vô số người nằm. Người vừa đi, vừa tỏ vẻ đau đớn chỉ cho tôi các bệnh nhân nằm la liệt. Ngài không nói lời gì. Nhưng tôi cảm được những đau đớn của Người và của các bệnh nhân. Tới một lúc, chính tôi cảm thấy đau đớn như không chịu nổi.
Tôi bừng thức dậy. Tôi hiểu ngay bài học Chúa dạy tôi về mục vụ, mà Chúa muốn tôi thực hiện. Đó là hãy biết cùng với Chúa, mà xót thương những con người đau khổ. Chính Chúa đốt lên lửa xót thương đó trong tôi.
Tôi hiểu Chúa muốn tôi và các mục tử hãy là những người có trái tim biết xót thương trước những đau khổ của con người hôm nay. Biết xót thương như Chúa xót thương.
5.
Càng đi sâu vào mục vụ giữa một lịch sử phức tạp như hiện nay, tôi thấy đau khổ, mà con người đang phải chịu, thuộc rất nhiều loại. Đau khổ nào của họ cũng cần xót thương. Nhưng Chúa dạy tôi có những đau khổ của họ đang gởi đến trái tim mục tử những lời kêu cứu tha thiết và khẩn cấp. Đau khổ đó là bị tội lỗi xiềng xích, khống chế, dẫn vào con đường diệt vong đời này và đời sau.
6
.Cứu họ là cả một mạo hiểu khó lường. Chỉ biết chắc là sẽ rất khó, khó lắm. Có lần, tôi đem vấn đề này trình bày với các vị, mà người ta cho là thánh sống, như Đức Thánh Giáo Hoàng Gioan Phaolô II, và như Đức Cố Hồng Y Phanxicô Nguyễn Văn Thuận. Các ngài chỉ trả lời một cách chung chung là: Hãy xin Chúa Thánh Thần soi sáng, để biết phân định điều gì nên làm, điều gì không nên làm trong một tình hình cụ thể.
7.
Áp dụng lời khuyên đó, tôi dần dần hiểu: Nơi người mục tử, trái tim biết xót thương không phải chỉ do cảm tính, mà còn cần được soi dẫn bởi lương tri và ơn Chúa, để hợp với chân lý và thánh ý Chúa. Tôi hiểu điều này: Thánh ý Chúa là tôi cần làm điều Chúa sai tôi làm. Không phải hễ điều gì tốt đều nên làm, nên nói, bất cứ lúc nào, cách nào. Nhưng thánh ý Chúa là: Tôi cần làm điều đó đúng nội dung, đúng lúc, đúng cách, đúng nơi mà Chúa muốn.
8.
Để xót thương theo thánh ý Chúa một cách đích thực, tôi rất cần tỉnh thức. Bởi vì, tôi rất dễ dán nhãn hiệu XÓT THƯƠNG và THÁNH Ý CHÚA trên các việc tôi làm. Đang khi trước mặt Chúa, các việc tôi làm đó lại bị Chúa kết án. Tôi nhớ lại lời nghiêm khắc Chúa Giêsu nói xưa:
“Không phải bất cứ ai thưa với Thầy: Lạy Chúa, lạy Chúa, là được vào Nước Trời cả đâu. Nhưng chỉ ai thi hành ý muốn của Cha Thầy là Đấng ngự trên trời, mới được vào mà thôi.
“Trong những ngày ấy, nhiều người sẽ thưa với Thầy rằng: Lạy Chúa, lạy Chúa, nào chúng tôi đã chẳng nhân danh Chúa mà nói tiên tri, nhân danh Chúa mà trừ quỷ, nhân danh Chúa mà làm nhiều phép lạ đó sao?
“Và bấy giờ Thầy sẽ tuyên bố với họ: Ta không hề biết các ngươi. Hãy xéo đi cho khuất mắt Ta, hỡi bọn làm điều gian ác” (Mt 7,21-23).
9.
Như thế, có nghĩa là: Cũng có nhiều người nói tiên tri, trừ quỷ, làm phép lạ, nhưng lại bị Chúa gọi là: bọn làm điều gian ác. Đang khi họ lại khoe họ làm những việc đó nhân danh Chúa.
Những lời Chúa vừa dạy trên đây cảnh giác tôi hãy rất khôn ngoan trong việc thực thi các việc bác ái nhân danh Chúa.
Đúng là người mục tử rất cần có trái tim xót thương. Nhưng phải biết xót thương theo gương Chúa và đúng thánh ý Chúa.

Long Xuyên, ngày 01.6.2016

Cùng với Mẹ lắng nghe


Tôi hỏi Mẹ lắng nghe sự gì, thì Mẹ trả lời rất nhẹ nhàng nhưng rất rõ: “Lắng nghe khát vọng tha thiết của Chúa hôm nay. Và lắng nghe tiếng gọi ...
  
1.
Tháng Năm là tháng dâng hoa kính Đức Mẹ Maria.

Hoa của tôi là những thao thức, những thổn thức trong lòng. Tôi dâng những hoa thiêng đó lên Mẹ. Tôi xin Mẹ dạy tôi phải làm gì. Mẹ nói rất sâu trong tôi một lời vắn tắt: “Hãy cùng Mẹ lắng nghe”.

2.
Tôi hỏi Mẹ lắng nghe sự gì, thì Mẹ trả lời rất nhẹ nhàng nhưng rất rõ: “Lắng nghe khát vọng tha thiết của Chúa hôm nay. Và lắng nghe tiếng gọi thảm thương của lịch sử nhân loại lúc này”.

Như vậy “lắng nghe” ở đây là một việc không dễ. Tôi phải thế nào, để gọi được là lắng nghe, mà Mẹ muốn.

3.
Tôi lại hỏi Mẹ, thì Mẹ trả lời: “Hãy xin Chúa Thánh Thần, Đấng đã giúp Mẹ lắng nghe”.

Tôi xin vâng, tôi hướng lòng mình về Chúa Thánh Thần. Chúa Thánh Thần đến với tôi. Sự hiện diện của Người được tôi cảm nhận như một nguồn ánh sáng nhiệm mầu, mang sự sống và tình yêu của Thiên Chúa.

4.
Việc quan trọng, mà Người làm nơi tôi ngay từ đầu, là giúp tôi từ bỏ mình một cách sâu xa. Tôi thấy sụp đổ trong tôi mọi cái tôi tự phụ tự hào. Người giúp tôi nhìn nhận mình là nghèo hèn, bé mọn. Tôi không giữ lại sự gì cho tôi, chỉ để mình được ánh sáng Chúa tràn ngập. Để rồi, có lúc tôi như thánh Gioan Baotixita xưa, rất muốn làm chứng cho ánh sáng (x. Ga 1) Hoặc như Mẹ Maria xưa, chỉ vắn tắt nói lời “xin vâng” (LC 1,38).

5.
Một việc quan trọng nữa, mà Chúa Thánh Thần làm nơi tôi, là giúp tôi trở vào nội tâm thinh lặng, như vào một thứ sa mạc tâm linh. Nhờ Người, tâm hồn tôi không còn ồn ào với các thứ hình ảnh, với các thứ toan tính, với các thứ hồ sơ và tài liệu. Người ở trong tôi. Trong thinh lặng, tôi nhận ra Người như một bầu khí yêu thương tế nhị, thân mật. Với bầu khí đó, tôi chỉ biết đưa ra những hình ảnh mờ nhạt gợi ý về Người. Như Người là dòng nước mát, là ngọn lửa sưởi ấm, là quà tặng nhưng không, là suối nguồn an ủi, là bàn tay nâng đỡ dắt dìu.

6.
Dắt dìu đỡ nâng, mà tôi cần nhất, là giúp tôi biết cầu nguyện. Chúa Thánh Thần đã và đang giúp tôi biết cầu nguyện như Đức Mẹ gợi ý.

Tôi cầu xin ơn được cùng Mẹ lắng nghe tiếng Chúa hôm nay và lắng nghe tiếng gọi của lịch sử lúc này.

7.
Trong một lúc không ngờ, tôi được Chúa Thánh Thần trong Mẹ cho tôi nghe được tiếng Chúa sau đây: “Chúa khao khát tôi và mọi người hãy biết đón nhận sự bình an của Chúa”. Tôi nhớ lại lời Chúa Giêsu đã hứa xưa: “Thầy để lại bình an của Thầy cho các con. Thầy ban cho các con, không như thế gian ban tặng” (Ga 14,27).

8.
Cùng lúc đó, tôi được Chúa Thánh Thần trong Mẹ cho tôi nghe được tiếng gọi tha thiết của lịch sử lúc này: Thế giới lúc này khao khát một sự bình an sâu xa lâu bền thực sự. Tôi cảm thấy trái đất như ba phần là nước mắt, đang vận chuyển về một tương lai đầy chết chóc đau thương.

9.
Nghe được tiếng Chúa và tiếng kêu trên đây của lịch sử, tôi tự nhiên nhận thấy vấn đề sống đạo của tôi lúc này nên tập trung vào sự bình an, một sự bình an có nguồn gốc từ Thiên Chúa.

10.
Với nhận định đó, tôi cầu xin cho mọi người được ơn bình an như thế. Nhưng trong hành động cụ thể, tôi cố gắng làm hết sức mình cho cộng đoàn bé nhỏ mà Chúa trao phó cho tôi hãy biết đón nhận sự bình an của Chúa, để rồi đoàn chiên bé nhỏ đó (x. Lc 12,32) sẽ là men là muối cho số đông, nhất là sẽ nên như hướng đi về tương lai cho các con đường muôn ngả dẫn về tương lai.

11.
Biết đón nhận sự bình an của Chúa là một thái độ của cuộc sống thường ngày của tôi.

Thái độ thường xuyên đó gồm một số việc đạo đức, như cầu nguyện, sám hối và tỉnh thức, như Phúc Âm vốn dạy, nhưng nhất là phải để ý đến yêu thương.

12.
Yêu thương như Chúa yêu thương đang giúp tôi có giá trị nhờ những liên hệ của tôi với những con người, chứ không phải với những sự vật.

Liên hệ của tôi với những con người phải là yêu thương, một tình yêu dấn thân, đến hy sinh và dám bỏ mạng sống để cứu người khác.

Tình yêu như thế sẽ mở lòng người, để đón nhận sự bình an của Chúa. Đó là một sự thực từ Kinh Thánh, từ lịch sử cứu độ. Tôi cũng đã được hạnh phúc trải qua phần nào kinh nghiệm quý báu đó.

13.
Kinh nghiệm cho tôi thấy tình hình hiện nay là rất bất an. Bất an ở dòng nước, bất an ở không khí, bất an ở thực phẩm, bất an trên giao thông, bất an trong các liên hệ, nhất là bất an trong lòng người.

Cá chết hàng loạt không quan trọng bằng lương tâm chết hàng loạt. Khi lương tâm chết hàng loạt, thì không tội ác nào không thể xảy ra. Bình an lúc này là một mơ ước, chứ chưa là hiện thực.

Đang khi đó, những thiên tai liên tiếp xảy ra dưới nhiều hình thức. Tôi thấy bình an lúc này đang là một lời cầu chờ đợi từ ơn trên.

Chúa ban bình an của Người, nhưng bao nhiêu người đã không đón nhận. Bi thảm là ở chỗ đó.

14.
Để kết, tôi xin thành thực nói lên sự lo lắng của tôi về bổn phận tôi phải góp phần vào sự bình an, mà Chúa tha thiết muốn ban cho nhân loại. Tôi nghĩ chính tôi phải có sự bình an đó trước. Tôi cùng Mẹ lắng nghe. Và Mẹ dạy tôi hãy cầu nguyện, và hãy thực hiện những lời cầu nguyện theo kinh bình an của thánh Phanxicô:

Lạy Chúa từ nhân, xin cho con biết yêu mến và phụng sự Chúa trong mọi người.

Lạy Chúa, xin hãy dùng con như khí cụ bình an của Chúa. Để con đem yêu thương vào nơi oán thù. Đem thứ tha vào nơi lăng nhục. Đem an hoà vào nơi tranh chấp. Đem chân lý vào chốn lỗi lầm. Để con đem tin kính vào nơi nghi nan, chiếu trông cậy vào nơi thất vọng. Để con dọi ánh sáng vào nơi tối tăm, đem niềm vui đến chốn u sầu.

Lạy Chúa xin hãy dạy con, tìm an ủi người hơn được người ủi an. Tìm hiểu biết người hơn được người hiểu biết. Tìm yêu mến người hơn được người mến yêu. Vì chính khi hiến thân là khi được nhận lãnh. Chính lúc quên mình là lúc gặp lại bản thân. Vì chính khi thứ tha là khi được tha thứ. Chính lúc chết đi là khi vui sống muôn đời.

Ôi Thần Linh thánh ái xin mở rộng lòng con. Xin thương ban xuống những ai lòng đầy thiện chí ơn an bình.

+ GB. Bùi TuầnLong Xuyên, ngày 10.5.2016

Chúa phục sinh dạy tôi hãy khiêm nhường
1.
Mấy ngày nay, tôi cầu nguyện rất nhiều với Chúa Giêsu Phục sinh.
2.
Một lần nọ, Chúa cho tôi nhìn thấy tình hình phần rỗi các linh hồn đang diễn tiến rất thê thảm. Các cơn cám dỗ đủ thứ như những loại lưới dầy đặc trùm phủ nhân loại, vây bắt các linh hồn. Thấy cảnh đó, tôi hãi hùng, kêu lên với Chúa: “Lạy Chúa, thế này, thì ai có thể sẽ được cứu rỗi?” Tôi nghe có tiếng trả lời: “Những ai khiêm nhường sẽ được cứu rỗi”. Đột nhiên, tôi nhớ lại chuyện thánh Antôn tu hành xưa. Chính ngài đã thấy, đã kêu lên và đã được nghe rõ như vậy.
3.
Rồi một lần khác, khi tôi đang cầu nguyện với Chúa Giêsu Phục sinh, tôi được Chúa cho thấy một cảnh khủng khiếp đang diễn ra trên thế giới, nhất là trong Hội Thánh. Tôi thấy quỷ dữ Satan như những đàn sói hung hăng tràn ra khắp nơi, tấn công, tìm cắn xé bất cứ người nào chúng gặp. Thấy thế, tôi hoảng sợ, kêu lên với Chúa: “Lạy Chúa, thế này thì ai có thể sẽ được cứu thoát?” Tôi nghe có tiếng trả lời: “Chỉ những ai tỉnh thức cầu nguyện một cách khiêm nhường mới có thể sẽ được cứu thoát”. Tôi sực nhớ lại lời cảnh báo của thánh Phêrô tông đồ: “Anh em hãy sống tiết độ và tỉnh thức, vì ma quỷ, thù địch của anh em, như sư tử gầm thét, rảo quanh tìm mồi cắn xé”. Trước đó, ngài khuyên: “Hãy lấy đức khiêm nhường mà đối xử với nhau... Hãy tự khiêm hạ dưới bàn tay uy quyền của Thiên Chúa”  (1Pr 5,6-8).
4.
Với hai cảnh hãi hùng trên đây, Chúa thương dạy tôi điều này: Tình hình diễn tiến một cách rất khủng khiếp đối với phần rỗi các linh hồn. Nhưng những ai khiêm nhường sẽ được Chúa cứu. Tôi khẩn khoản xin Chúa thương ban cho tôi ơn khiêm nhường. Ngay, để tin rằng: Cần phải khiêm nhường, mới được Chúa cứu, cũng đã phải có ơn Chúa giúp. Khiêm nhường là chuyện không dễ.
5.
Kinh nghiệm tu đức cho phép tôi không những tin, mà còn cảm được sự biết sống khiêm nhường là điều khó. Phải cầu nguyện, và cũng phải tỉnh thức nghe Chúa dạy và vâng ý Chúa trong suốt chuyến đi cuộc đời.
Trong vườn Cây Dầu, Chúa Giêsu khuyên các môn đệ: “Anh em hãy tỉnh thức và cầu nguyện, để khỏi sa chước cám dỗ. Vì tinh thần thì hăng hái, nhưng thể xác lại yếu đuối” (Mt 26,41).
Tất cả những gì Chúa dạy trên đây điều đã xảy ra cho tôi.
6.
Đời tôi đúng là một chuyến đi dài. Chuyến đi ấy gặp rất nhiều cám dỗ. Tôi nhận thức cám dỗ là những thử thách không thể thiếu cho con người trên đường về cõi sau. Tôi nhận thức cám dỗ dù nhỏ dù lớn đều rất nguy hiểm cho phần rỗi. Tôi nhận thức thấm thía lời Chúa đã dạy: “Tinh thần thì hăng hái, nhưng thể xác lại yếu đuối”. Chẳng may có lúc tinh thần tôi chẳng còn hăng hái, lại quá yếu mệt. Do vậy, mà dễ sa vào cơn cám dỗ, rồi ở lại đó như một chọn lựa sẽ dẫn vào hoả ngục.
Nếu trong những tình hình bi đát đó, tôi biết tỉnh thức nhận ra sự yếu đuối và bất lực của mình, để rồi tìm đến ơn thánh và tin vào Chúa, thì đó chính là sự khiêm nhường.
7.
Như vậy, điều nguy hiểm đối với chúng ta là chúng ta cả dám cho mình là không bị rơi vào tình hình lộng hành của các cám dỗ, đang khi thực sự các cám dỗ là rất nhiều, rất mạnh, rất tinh vi.
Thí dụ khi tôi làm điều gì đạo đức, mà được khen, thế là tôi khoái chí, nâng mình lên. Đó là một cơn cám dỗ về kiêu ngạo, mà tôi dễ gặp. Nhưng, nếu tôi thấy thế là điều không tốt, nên tôi tỏ vẻ bất cần lời khen, tự hào là do đó mà mình nhân đức hơn người khác, để rồi khinh dể những kẻ mình kết án là kiêu ngạo, thì như thế lại chính là một sự thiếu khiêm nhường một cách thảm hại.
8.
Thánh Gioan Climaque nói: “Tin rằng mình không bao giờ kiêu ngạo, đó là dấu rõ ràng nhất mình kiêu ngạo”. Tin rằng mình là kẻ khiêm nhường cũng dễ là dấu mình ảo tưởng.
9.
Kinh nghiệm tu đức cũng cho phép tôi thấy điều này nữa, đó là để góp phần vào ơn khiêm nhường, mà Chúa dành cho chúng ta, thì chúng ta cũng còn cần phải có một sự ăn năn chân thành, một sự ăn năn tựa như xé lòng ra.
Có những đau đớn như xé lòng ra, có những thử thách như làm cho toàn thân con người mình trở nên tan nát. Đối mặt với những khổ sở đó đã là một khiếp sợ. Khi phải chìm sâu vào đó lại càng như một cô đơn, hoặc một sự loại trừ khủng khiếp. Trong tình trạng như thế, nếu chúng ta nhận biết sự nghèo hèn của mình, để tìm đến Chúa, thì đó chính là một sự khiêm nhường, mở lòng ra đón nhận ơn Chúa.
10.
Chính sự nghèo hèn khiêm nhường như thế không những đưa họ đến với Chúa, mà cũng đem họ gần lại với mọi người, nhất là những người yếu đuối tội lỗi.
11.
Khi các linh hồn biết sống khiêm nhường một cách chân thực, như vừa mô tả, họ sẽ rất ngạc nhiên về tình yêu thương xót Chúa dành cho họ. Họ được bình an, hy vọng và niềm vui.
12.
Tôi thấy kiêu ngạo là một thứ virút siêu hình, cực kỳ nguy hiểm, có sức tàn phá mọi trật tự và mọi giá trị. Kiêu ngạo trong tôn giáo dễ dẫn tới những cực đoan còn kinh khủng hơn những cực đoan trong chính trị. Khủng khiếp nhất là kẻ kiêu ngạo cực đoan rất khó nhận lỗi của mình.
13.
Mấy ngày nay, tôi hay cầu nguyện với Chúa Giêsu thế này: “Lạy Chúa, Chúa là sự sống và là sự sống lại, như chính Chúa đã nói (Ga 11,25). Xin Chúa thương đến với con và ở lại trong con”. Tôi nghe Chúa trả lời tôi: “Cha sẽ đến với con và sẽ ở lại trong con, nếu con khiêm nhường, vì Cha là Đấng khiêm nhường”.
14.
Tôi hết lòng cảm tạ Chúa. Tôi thấy tình hình hiện nay như một đêm tối. Nhưng trong đêm tối ấy, Chúa vẫn là ánh sáng cứu độ. Lòng thương xót Chúa mạnh hơn mọi tội lỗi. Chính Chúa là Đấng cứu độ. Tôi đã tin như thế. Tôi đã cảm thấy như thế. Tôi đã nếm được sự ngọt ngào đó.
Chúa đã cứu tôi theo cách của Người. Chúa đã cứu tôi trong thời gian Người muốn. Chúa đã cứu tôi trong những hoàn cảnh mà Người chọn. Chúa đã cứu tôi, khi tôi không dám kết án ai, mà chỉ xin Chúa tha thứ cho tôi. Tất cả đều do lòng Chúa xót thương.

Long Xuyên, ngày 29.3.2016

Những gì đã xảy ra cho Chúa Giêsu xưa tại vườn Cây Dầu cũng đã và đang xảy ra phần nào cho tôi từ ít lâu nay và ngay chính lúc này. Phần nào ...
1.
Trước khi bước vào cuộc thương khó, Chúa Giêsu đã cầu nguyện tại vườn Cây Dầu. Phúc Âm thánh Luca kể:

“Chúa Giêsu quỳ gối cầu nguyện rằng: ‘Lạy Cha, nếu Cha muốn, xin cho con khỏi uống chén này. Tuy vậy, xin đừng làm theo ý con, mà xin theo ý Cha’.
Bấy giờ có thiên thần từ trời hiện đến thêm sức cho Người.
Người lâm cơn xao xuyến bồi hồi, nên càng khẩn thiết cầu xin. Và mồ hôi Người như những giọt máu rơi xuống đất” (Lc 22,41-44).

2.
Suy gẫm đoạn Phúc Âm trên đây, tôi thấy Chúa muốn dạy tôi nhiều điều quan trọng về truyền giáo. Điều quan trọng nhất là phải truyền giáo cho chính tôi. Tôi sẽ không là người truyền giáo do khả năng làm, mà là do tôi phải là người thực sự vâng theo ý Chúa.

3. Tôi nhìn thấy Chúa Giêsu.
Lúc đó Người đang hoạt động mạnh: Đi nhiều nơi. Giảng nhiều bài. Làm nhiều phép lạ. Tiếp xúc với đủ hạng người. Nói tiên tri. Từ quỷ. Được khen. Được dân chúng tìm đến.
Đang hoạt động thành công, không gì cản nổi, thì đột nhiên Chúa Giêsu tuyên bố:

“Giờ đây, Con Người được tôn vinh và Thiên Chúa cũng được tôn vinh với Người” (Ga 13,31).

Chúa Giêsu nói thế khi Người thấy thời gian dành cho hoạt động đã gần hết, để bước vào thời gian sẽ nộp mình để chịu muôn vàn đau đớn cho tới cái chết nhục nhã trên thánh giá, theo ý Chúa Cha.
Rõ ràng, Chúa Giêsu biết đó là được tôn vinh. Thế nhưng khi sắp bước vào con đường thánh giá, Người đã rất sợ. Người muốn xin Chúa Cha miễn cho Người “chén đắng” đó. Người cũng biết rõ chính nhờ thánh giá Người sắp phải vác và bị treo lên, mới là của lễ đền tội cứu chuộc cho nhiều người. Biết thế, nhưng Người vẫn sợ đau khổ của thánh giá. Nỗi sợ đó không làm cho Người bực mình với những kẻ tội lỗi.

4.
Những gì đã xảy ra cho Chúa Giêsu xưa tại vườn Cây Dầu cũng đã và đang xảy ra phần nào cho tôi từ ít lâu nay và ngay chính lúc này. Phần nào nói đây là phần rất nhỏ.
Cái sợ trong tôi, tuy chưa đến nỗi làm toát mồ hôi máu ra như Chúa Giêsu, nó cũng được tôi cảm thấy là rất khủng khiếp.
Cái sợ khủng khiếp đó làm tôi rơi vào cảnh cô đơn hãi hùng. Chúa dạy tôi hãy sống cảnh sợ hãi đó như vác một thứ thánh giá, mà chính Chúa Giêsu xưa đã vác và đi trước tôi. Cũng nhờ kinh nghiệm đó tôi biết thương cảm với các môn đệ Chúa đang sống xung quanh tôi.

5.
Khi tôi cầu nguyện với Chúa và xin vâng phục ý Chúa, tôi vẫn còn sợ, nhưng tôi được hạnh phúc, một thứ hạnh phúc có sức an ủi rất nhiều.
Như Chúa Giêsu xưa trong khi sợ hãi mà cầu nguyện, đã được thiên thần hiện đến ủi an và thêm sức cho, thì tôi cũng được phần nào như thế. Được ủi an từ nhiều phía và bằng nhiều cách. Chứng tỏ rằng: Người môn đệ Chúa trên đường vác thập giá mà sợ hãi, và được thêm sức nhờ được nâng đỡ ủi an, thì đó chính là sự khiêm nhường, một điều rất cần trong chương trình cứu độ.

6.
Với kinh nghiệm trên đây, tôi được Chúa cho thấy sự thực này: Người truyền giáo muốn thực sự theo Chúa để cứu các linh hồn, sẽ cảm thấy trong mình hai lực lượng vô hình xung khắc nhau.
Một bên là khuynh hướng thích bám vào hoạt động với những thành công, gây thanh thế, thích tự hào với vẻ dấn thân với những kết án bên này, tố cáo bên kia, thích thắng thế với những thành tích con số bề ngoài. Khuynh hướng này dễ pha nhiều chất kiêu ngạo.
Một bên là khuynh hướng thích ở trong Chúa với những vâng phục thánh ý âm thầm, thích phục vụ với những thánh giá thấm đậm khiêm nhường, tha thứ và yêu thương, thích chôn vùi mình là của lễ với những việc như hạt lúa thối đi dưới bùn đất. Khuynh hướng này ẩn tàng hương thơm khiêm nhường.

Hai khuynh hướng vô hình trên đây đều mạnh. Phải nhờ ơn Chúa, khuynh hướng thứ hai mới trở thành sức mạnh truyền giáo có sức gieo hạt giống Nước Trời là tình yêu vào những nơi và những người mà tôi được cùng chung sống hôm nay.

7.
Tôi xác tín là phải nhờ ơn Chúa, thì khuynh hướng thứ hai trong chính trong tôi mới thực sự có sức đổi mới được con người cũ của tôi.
Trong Phúc Âm, Chúa Giêsu đã nhiều lần cảnh báo là quỷ Satan, kẻ thù độc ác, luôn tìm cách gieo cỏ lồng vực vào ruộng lúa tốt. Quỷ Satan cũng đang làm chuyện đó. Bởi vì hiện nay không thiếu người được quỷ Satan dùng để gieo vào Hội Thánh sự kiêu căng trong nhiều hình thức đạo đức.

8.
Hãy khiêm nhường và hãy khiêm nhường. Tôi nghĩ tới sự khiêm nhường của Đức Mẹ.
Suốt đời Mẹ là lời “Xin vâng”. Xin vâng của Mẹ là để Chúa làm.
Điều mà Mẹ dạy tôi nhiều hơn hết là tôi hãy biết sợ cái tôi kiêu ngạo trong tôi.
Điều mà Mẹ dạy tôi hãy làm trong giờ hấp hối là hãy khiêm tốn xin Chúa xót thương, chứ không hề dám cậy vào công phúc nào của tôi cả.
Điều mà Mẹ dạy tôi hãy làm hằng ngày suốt đời cũng là hãy khiêm tốn xin Chúa xót thương, chứ không dám cậy dựa chút nào vào những thành tích gọi là tốt lành của tôi, nếu có.

9.
Không hiểu tại sao, thời gian này, tôi hay nghĩ tới Đức Thánh Giáo Hoàng Gioan Phaolô II và Đức Cố Hồng Y Phanxicô Nguyễn Văn Thuận.
Có thể là thời gian này tôi đang suy yếu về mọi mặt. Trong đau đớn, tôi tìm đến hai người bạn thánh của tôi. Tôi tìm đến các ngài, như trước đây tôi vẫn tìm đến các ngài, khi các ngài còn tại thế.
Tôi nhớ lại một điều, mà hai người bạn thánh đã in vào lòng tôi, đó là: Cuộc đời người môn đệ Chúa, tuy đầy khổ đau, nhưng cũng vẫn được ủi an và hạnh phúc, khi biết khiêm nhường cậy tin vào lòng thương xót Chúa, theo gương Đức Mẹ, để góp phần vào việc cứu các linh hồn, nhờ mầu nhiệm thập giá.

10.
Chút chia sẻ trên đây được viết ra như một lời cảm tạ dâng lên Chúa và Mẹ Maria.
Nó cũng là một lời nhớ ơn gởi tới tất cả mọi người đã đỡ nâng tôi.
Nó cũng là một nốt nhạc nhỏ trong bài ca “vinh dự của chúng ta là thập giá Đức Kitô”.
Nó cũng là một lời cầu nguyện, xin Chúa không ngừng cứu tôi khỏi tính kiêu căng, để biết vâng phục ý Chúa trong công cuộc Chúa cứu con người tại Việt Nam hôm nay.
Lạy Chúa, xin đừng bỏ con. Con xin phó dâng linh hồn con trong tình yêu thương xót của Chúa.

Theo: http://conggiao.info/news/388/34458/theo-chua-gie-su-buoc-vao-cuoc-thuong-kho.aspx

Trái tim bén nhạy + GB. Bùi Tuần

Một trong những điều mà Đức Mẹ dạy tôi hãy năng cầu xin với Chúa, nhất là trong thời điểm này, đó là: “Xin ban cho con một trái tim bén nhạy”.

Tôi đã cầu xin như vậy, Chúa thương nhậm lời. Trái tim bén nhạy, mà tôi xin Chúa thương ban cho tôi, là trái tim được Chúa đào tạo thường xuyên, để nó khát khao trở nên tế nhị, ngoan ngoãn, có nhiều khả năng nắm bắt được những gì Chúa muốn về tôi.

Trái tim bén nhạy đã giúp tôi rất nhiều trong mục vụ và truyền giáo. Nên để tạ ơn Chúa, tôi xin chia sẻ đôi chút. Chúa đào tạo sự nhạy bén trong trái tim tôi qua các gương sáng.

Hãy bén nhạy như Đức Mẹ Maria.

Chỉ với lời “Xin vâng”, Đức Mẹ đã hiểu thánh ý Chúa. Chúa muốn Đức Mẹ hãy sống khiêm nhường, kín đáo. Biết như vậy, Đức Mẹ rất âm thầm. Không một chút gì gọi được là phổ biến cho dư luận biết những chức trọng mà Chúa trao ban cho Mẹ. Không một chút gì được gọi là tổ chức long trọng, để cảm tạ Chúa vì những ơn đặc biệt Chúa dành cho Mẹ. Mẹ hết sức hạ mình. Với trái tim nhạy bén nghe được ý Chúa như vậy, và đã sống như vậy, Đức Mẹ đã tham gia tích cực vào công cuộc cứu chuộc của Đấng Cứu Thế.

Hãy bén nhạy như thánh Giuse.

Chỉ được báo mộng về thánh ý Chúa muốn chọn Giuse làm người bảo vệ Đức Mẹ và Chúa Cứu Thế, Thánh Giuse đã lập tức thực thi ý Chúa. Ngài hiểu ơn gọi của Ngài sẽ phải thực hiện trong đời sống khó nghèo, chôn vùi, vất vả. Ngài đã sống đúng như vậy.

Với trái tim bén nhạy như vậy, Thánh Giuse đã trở thành Đấng thánh được tôn phong là quan thầy của Hội Thánh Chúa.

Hãy bén nhạy như thánh Gioan Baotixita.

Ngài được chọn là người dọn đường cho Chúa Cứu Thế. Ngài hiểu thánh ý Chúa muốn Ngài rao giảng về sám hối và giới thiệu Đấng Cứu Thế là kẻ gánh tội và xóa tội cho nhân loại. Vì thế Thánh Gioan sống rất khắc khổ và rất khiêm nhường. Ngài chỉ nghe Chúa Thánh Thần soi sáng. Ngài vừa thấy Chúa Giêsu từ xa đi tới, mà đã nhận ra đó là Đấng Cứu Thế.

Với trái tim bén nhạy như vậy, thánh Gioan Baotixita đã được Chúa Giêsu khen, và đã được Hội Thánh muôn đời tôn vinh là Đấng tiền hô của Chúa Cứu Thế, là Đấng mời gọi mọi người đến nguồn mạch sự sống chứa chan hạnh phúc vững bền.

Hãy bén nhạy như thánh Phêrô.

Chỉ với một lời kêu gọi đích danh và trực tiếp của Chúa Giêsu, thánh Phêrô đã lập tức từ bỏ mọi sự, mà theo Chúa Giêsu.

Chỉ với một cái nhìn âu yếm của Chúa Giêsu, thánh Phêrô đã nhận ra lỗi mình và đã sám hối ăn năn.

Chỉ với một câu hỏi “có mến Thầy không?” thánh Phêrô đã khẳng định với chỉ một lời:“Thầy biết con mến Thầy”. Thế rồi, từ đó thánh Phêrô đã được Chúa đặt làm đầu Hội Thánh.

Với trái tim bén nhạy, thánh Phêrô đã dạy cho mọi kẻ sau này kế vị các thánh tông đồ hãy luôn luôn sống mật thiết với Chúa Giêsu và luôn luôn phải trở về với Chúa Giêsu, để có thể phục vụ cho các linh hồn một cách quảng đại và khiêm nhường, theo gương Chúa Giêsu.

Hãy bén nhạy như thánh Phaolô.

Chỉ với biến cố ngã ngựa, thánh Phaolô đã nhận ra thánh ý Chúa, để biết khiêm tốn hỏi Chúa: “Chúa muốn con làm gì?”. Sau đó là ơn gọi được sai đi. Ngài đã dấn thân cho việc loan báo tin mừng về Đức Kitô khắp một vùng rộng lớn và phức tạp. Ngài đã gắn bó với Đức Kitô một cách tuyệt đối và triệt để, cho dù gặp muôn vàn gian khổ.

Với trái tim bén nhạy, thánh Phao lô đã biết có những chọn lựa khôn ngoan trong mọi hành trình, trong mọi việc làm, trong mọi lời nói. Ngài đã trở thành tông đồ dân ngoại, nêu gương cho mọi nhà truyền giáo.

Kinh nghiệm cho tôi thấy: với trái tim bén nhạy, người ta có thể nhìn được những sự vô hình đàng sau những sự hữu hình, người ta có thể nghe được nhiều lời linh thiêng cả trong những thinh lặng và trong sa mạc.

Như lời Chúa phán: “Ta đứng ngoài cửa và gõ. Ai nghe và mở cửa, thì Ta sẽ vào, và ở lại đó”. (Kh 5, 20). Chỉ những trái tim bén nhạy, mới nghe được tiếng gõ của lòng mình, và mới nhận ra được kẻ gõ cửa là chính Chúa, để rồi mới hân hoan đón Người vào.

Tôi thấy trái tim bén nhạy đang là hành trang của nhiều người đang hoạt động bác ái tại Việt Nam hôm nay. Họ nhìn con người và gặp gỡ con người bằng trái tim dạt dào tình yêu thương xót.

Tôi thấy trái tim bén nhạy đang là vấn đề đặt ra cho việc tuyển chọn những người phục vụ trong đạo ngoài đời. Nó chính là yếu tố đạo đức.

Nếu có những lương tâm đã chết, nếu có những lương tri đang hấp hối, làm cho đất nước và Hội Thánh rơi vào khủng hoảng đạo đức dẫn tới diệt vong, thì sự hiện diện của những trái tim bén nhạy với ơn Chúa sẽ là luồng gió chấn hưng những giá trị tinh thần có sức cứu độ.

Tiện đây, tôi xin được phép kể ra một sự kiện về trái tim bén nhạy đã ảnh hưởng lớn đến cuộc đời của tôi.

Cách đây vài chục năm, hồi tôi đang ở Rôma đi công tác. Một hôm, tôi được văn phòng Tòa thánh báo tin: Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II (nay đã được phong Thánh) có nhã ý mời tôi dùng bữa tối với ngài.

Tối đó, Đức Thánh Cha quá bận, nên bữa ăn phải lùi lại ít phút. Tôi ngồi đợi ở phòng khách. Một lát sau, tôi nghe có tiếng chân giày từ xa bước tới. Tôi rất ngỡ ngàng thấy chính Đức Thánh Cha đến đón tôi. Ngài ân cần nói lời xin lỗi vì để tôi phải đợi. Tôi rất xúc động. Trong phòng ăn, tôi được mời ngồi ở ghế đối diện với Đức Thánh Cha. Suốt bữa ăn dài gần một tiếng, Đức Thánh Cha luôn hỏi thăm tôi về mục vụ, truyền giáo và đào tạo. Có lúc ngài đề cập đến các môn triết học, thần học và Giáo phụ học. Tôi trình bày với ngài một cách rất hồn nhiên thoải mái. Tôi cảm thấy như được vào một thế giới tình yêu đầy tràn ánh sáng siêu nhiên, chứa chan hy vọng và niềm vui.

Cuối bữa, ngài đứng lên cảm ơn tôi đã đến dùng bữa với ngài.

Trước phút từ giã, Đức Thánh Cha yêu cầu tôi hãy đợi ít phút. Thế rồi, ngài về phòng. Vài phút sau, ngài trở lại cầm trong tay một hộp trắng. Mở hộp ra, ngài lấy một chiếc đồng hồ đeo tay toàn màu trắng. Ngài thân ái tặng tôi cùng với những lời dạt dào tình yêu thương xót.

Tôi ra về. Tâm hồn tôi được đổi mới, đầy hân hoan và tin tưởng. Chiếc đồng hồ kỷ niệm đó bây giờ vẫn để ở đầu giường tôi. Tôi nhớ về Đức Thánh Giáo Hoàng Gioan Phaolô II, lànhớ về một trái tim bén nhạy đã thực sự ảnh hưởng lớn đến đời sống nội tâm của tôi. Suốt mấy chục năm qua, tôi được bình an phấn đấu cũng nhờ ngài phần lớn.

Hôm nay, khi tôi cầu xin Chúa thương ban cho tôi một trái tim bén nhạy, tôi đã cảm tạ Chúa, vì đã ban cho Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II một trái tim bén nhạy đầy tình yêu thương xót. Tôi tha thiết xin Đức Thánh Giáo Hoàng hãy nhớ đến tôi. Lúc này hơn bao giờ hết, tôi rất cần đến tình yêu xót thương của những trái tim bén nhạy, bởi vì tôi rất yếu đuối.Hội thánh tại Việt Nam cũng đang rất cần có những trái tim bén nhạy như trái tim Đức Thánh Giáo hoàng Gioan Phaolô II, nhất là trong năm “Lòng thương xót Chúa” này.

Long Xuyên, ngày 14.12.2015.

Chút tâm sự về đón nhận tình yêu thương xót Chúa + GB. Bùi Tuần

Mấy ngày nay, Chúa hay hỏi tôi điều này: “Con có thực sự muốn đón nhận tình yêu thương xót Chúa không?”.

Tôi đã trả lời: “Chúa biết điều đó hơn con. Xin Chúa dạy con. Bỏi vì đón nhận tình yêu thương xót Chúa, chính là ơn gọi Chúa dành cho con. Ơn gọi đó là của Chúa và do Chúa. Đó là một bí mật của Chúa về con”.

Và Chúa đã trả lời tôi: “Đón nhận tình yêu thương xót Chúa là một ơn gọi không phải để đáp ứng những sở thích của con, và những tính toán của con, mà là để đáp lại tình yêu thương xót Chúa, một tình yêu xót thương muốn cho con nên tốt”.

Với những soi sáng đó, đột nhiên tôi hiểu: Chúa kêu gọi tôi đón nhận tình yêu thương xót Chúa là để đổi mới tôi và để tôi góp phần đổi mới Hội Thánh của tôi.

Tôi cần được đổi mới. Hội Thánh Việt Nam cũng cần được đổi mới ở một số lãnh vực và ở một số nơi.
Nhận thức đó giúp tôi có một hướng rõ rệt trong năm mới này.

Đấng đổi mới tôi là chính Chúa. Tôi cộng tác vào bằng sự đón nhận ơn Chúa.

Con đường cộng tác được tóm tắt vào Lời Chúa dạy: “Hãy tỉnh thức và cầu nguyện, kẻo sa chước cám dỗ” (Mc 14,38).

Tỉnh thức và cầu nguyện, kẻo sa chước cám dỗ, là những việc tôi thực hiện hằng ngày, hằng giờ, bằng nhiều cách khác nhau.

Càng thực hiện những việc đó, tôi càng thấy rõ: Đổi mới bản thân tôi là một việc đào tạo phải thường xuyên, lúc nào cũng cần, lúc nào cũng mới.

Bởi vì đổi mới nói đây là từ bên trong. Bên trong nội tâm tôi càng ngày càng phải hình thành chân dung của Chúa Giêsu, với những nét căn bản của Người, đó là hiền lành, khiêm nhường, yêu thương, luôn vâng phục thánh ý Chúa Cha. (x Mt, 11,29. Ga 10, 11. Mc 14, 36).

Kinh nghiệm cho tôi thấy: Để được như vậy, tôi phải sống mật thiết với Chúa Giêsu, phải ở lại trong Người và Người ở lại trong tôi. (Ga 15,4). Tôi coi đây là cách tốt nhất để đón nhận nhiều tình yêu thương xót Chúa.

Ở đây, tôi xin tâm sự một kinh nghiệm riêng, đó là suốt đời, tôi coi sự sống mật thiết với Chúa Giêsu và sự ở lại trong Người là niềm vui lớn nhất của tôi.

Khi sống những giờ phút đó, tôi cảm thấy rất vui với cái nhìn về mình: Mình là rất bé nhỏ, mình là kẻ hèn mọn, mình là kẻ tội lỗi, mình là kẻ nghèo nàn. Thế mà mình lại được Chúa xót thương.

Tôi rất vui với cái nhìn về Chúa. Người rất xa, mà lại rất gần. Người rất cao sang, mà lại coi sự ở với kẻ bé mọn, là một hạnh phúc. Tôi tin Chúa rất yêu thương tôi. Chúa đã chia sẻ sự sống của Người cho tôi.

Tôi rất vui với cái nhìn về sự Chúa ở trong tôi. Chúa ở trong tôi là Người đến trong lòng tôi, để chờ tôi dâng lên Người tình yêu của tôi. Tình yêu, mà Chúa ưa thích nhất nơi tôi là lời“Xin vâng”, như Đức Mẹ xưa.

Tôi hay diễn tả lời xin vâng đó bằng kinh phó thác theo cha Foucauld: “Lạy Cha, con xin phó thác con cho Cha. Xin Cha làm nơi con những gì Cha muốn. Con đặt hồn con trong tay Cha. Con dâng nó cho Cha với tất cả tình yêu của con. Vì Cha là Cha của con”.

Tôi rất vui với cái nhìn mình được đổi mới do Chúa là tình yêu thương xót ở lại trong tôi. Tôi cảm thấy ngọt ngào được có Chúa ngự trong tôi.

Tuy nhiên, có một điều tôi cũng phải nói ra ở đây, đó là sự tôi được đổi mới như vậy tuy có đem lại cho tôi niềm vui lớn, nhưng cũng đem lại cho tôi nỗi lo không nhỏ. Đó là sự Chúa báo cho tôi biết, sự đổi mới đó đòi tôi phải sẵn sàng chịu nhiều đau khổ và hy sinh. Tôi được chia sẻ sự vinh quang của Chúa Giêsu phục sinh “thì cũng phải thông phần những đau khổ của Người” (Pl 3,10).

Tôi sẽ được thông phần những đau khổ của Chúa Giêsu, đó là điều tôi hết lòng cầu xin Chúa thương giúp tôi. Vì tôi biết mình rất yếu đuối.

Do vậy, tôi sẽ phải bỏ đi những ảo tưởng cho rằng tình yêu thương xót Chúa sẽ chỉ đem lại cho tôi toàn là những hoà hồng, mà không có gai.

Càng ngày, tôi càng xác tín điều này: Điều quan trọng nhất trong việc sống Tin Mừng lòng thương xót Chúa là biết sống theo thánh ý Chúa.

Ở đây, tôi nhớ lại những lời nghiêm khắc của Chúa Giêsu đã phán xưa: “Không phải bất cứ ai thưa với Thầy: Lạy Chúa! Lạy Chúa! là được vào Nước Trời cả đâu. Nhưng chỉ ai thi hành ý muốn của Cha thầy là Đấng ngự trên trời, mới được vào mà thôi.

Trong ngày ấy, nhiều người sẽ thưa với Thầy rằng: Lạy Chúa, lạy Chúa, nào chúng tôi đã chẳng từng nhân danh Thầy mà nói tiên tri, nhân danh Thầy mà trừ quỷ, nhân danh Thầy mà làm nhiều phép lạ đó sao?

Và bấy giờ, Thầy sẽ tuyên bố với họ: Ta không hề biết các ngươi, xéo đi cho khuất mắt Ta, hỡi bọn làm điều gian ác” (Mt 7,21-23).

Những lời Chúa phán trên đây cảnh báo cho tôi phải rất tỉnh thức và cầu nguyện trong Năm Thánh Lòng thương xót Chúa. Đừng ảo tưởng cứ nhân danh mục đích làm vinh danh lòng thương xót Chúa, rồi làm những chuyện lẫy lừng, hoành tráng, coi đó như những phép lạ phi thường. Nhưng trước mặt Chúa không những tôi sẽ chẳng được Chúa công nhận là tốt, mà còn bị Chúa coi như kẻ làm tội ác. Vì sai thánh ý Chúa. Chúa không sai tôi làm những việc đó. Trong năm Thánh này, tôi phải tỉnh thức lắng nghe nhiều cảnh báo của Chúa.

Tôi nghĩ là tôi có thể có những sai lầm, nhưng tôi tin Chúa là tình yêu giàu lòng thương xót sẽ cứu tôi, vì tôi hết lòng tin tưởng nơi Chúa. Để được thế, tôi cần phải rất khiêm nhường, tuyệt đối trao phó mình cho Chúa. Bằng lòng chết đi cho mình, để được thuộc trọn về Chúa. Chính Người sẽ dùng tôi theo Thánh ý Người trong việc phục vụ Hội Thánh và đồng bào yêu dấu của tôi.

Lạy Mẹ Maria, xin Mẹ giúp con biết đón nhận tình yêu thương xót Chúa, bằng lời Xin Vâng khiêm nhường, phó thác, tạ ơn và mở lòng mình biết xót thương những người khác. Dù vui, dù buồn, con tin Mẹ vẫn ở bên con.

Long Xuyên, ngày 5.12.2015.

NGHE RADIO CÔNG GIÁO

SỨ ĐIỆP

complex{fbig2}/Su Diep Chua Giesu,Su Diep Chua Cha,Su Diep Duc Me

SỐNG ĐẠO

complex{fbig2}/Song Dao,Cac Thanh,Guong Sang,Cau Nguyen

ĐIỀM BÁO

complex{fbig2}/Dau Chi Thoi Dai,Dau Hieu Thoi Cuoi,Diem Bao

GIÁO HỘI

complex{fbig2}/Tin Giao Hoi,Vatican,Giao Hoang

CHIA SẺ

complex{fbig2}/Suy Tu,Chia Se,Suu Tam

ĐỜI SỐNG

complex{fbig2}/Tong Hop, Suc Khoe, Doi Song

NGHE

complex{fbig2}/Audio, Bai Giang, Am Nhac

XEM

complex{fbig2}/Video, Thanh Ca,

ẢNH

[Duc Giao Hoang][gallery2]

Author Name

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

Được tạo bởi Blogger.