Bài Viết by "Bài Viết"

Hiển thị các bài đăng có nhãn Bài Viết. Hiển thị tất cả bài đăng

Chúa Nhật Lễ Lá khởi đầu Tuần Thánh. Ngày này không cử hành riêng lẻ mà cử hành hai sự kiện rất quan trọng trong cuộc đời Chúa Giêsu. Đây là 9 điểm chúng ta cần biết:
1. Chúa Nhật Lễ Lá là gì?
Chúa Nhật Lễ Lá còn gọi là Chúa Nhật Khổ Nạn. Gọi là Chúa Nhật Lễ Lá phát xuất từ việc tưởng nhớ Chúa Giêsu hiển hách vào Thành Giêrusalem, được dân chúng vừa cầm lá vừa tung hô (Ga 12:13). Gọi là Chúa Nhật Khổ Nạn vì Bài Thương Khó được đọc vào ngày này.
Theo tài liệu chính thức Paschales Solemnitatis nói về việc cử hành các ngày lễ liên quan Lễ Phục Sinh: Tuần Thánh bắt đầu từ Chúa Nhật Lễ Lá, liên kết việc tiên báo cuộc rước hiển hách với việc công bố cuộc khổ nạn của Chúa Giêsu. Việc liên kết giữa hai sự kiện này của Mầu nhiệm Vượt qua được tỏ hiện, được giải thích việc cử hành ngày này và giáo lý về ngày này.
2. Một điểm quan trọng của ngày này là cuộc rước lá trước Thánh Lễ. Tại sao chúng ta làm vậy?
Tài liệu Paschales Solemnitatis cho biết: Theo truyền thống, việc tưởng nhớ Chúa Giêsu vào Thành Giêrusalem được cử hành bằng cuộc rước trọng thể, mọi người hát noi gương các trẻ em Do Thái đồng thanh tung hô Đức Giêsu: “Thánh, thánh, thánh! Chúc tụng Đấng nhân danh Chúa mà đến”.
Cuộc rước lá được thực hiện trước Thánh Lễ, có thể vào chiều tối Thứ Bảy hoặc Chúa Nhật. Lá được làm phép và mọi người cầm lá trong cuộc rước, tưởng nhớ lúc Chúa Giêsu hiển hách vào Thành Giêrusalem.
3. Phải dùng lá cọ, lá dừa?
Không nhất thiết phải dùng lá cọ, lá dừa. Có thể dùng các loại cành lá khác. Cuộc rước lá kỷ niệm việc Chúa Giêsu vào Thánh Giêrusalem là cuộc vui mừng, mọi người cầm lá đã được làm phép, sau đó đưa lá về nhà.
4. Có cần hướng dẫn giáo dân?
Rất cần. Giáo dân nên được hướng dẫn về ý nghĩa của cuộc rước để họ hiểu tầm quan trọng của cuộc rước. Đây là dịp họ được nhắc nhở rằng họ cần tham dự cuộc rước để tôn vinh Con Thiên Chúa.
Lá được làm phép và được giữ lại, nhưng đừng coi lá đó như “bùa hộ mệnh” (amulet), hoặc coi lá đó có thể chữa bệnh, trừ tà, hoặc ngăn ngừa tai họa, vì như vậy là mê tín dị đoan. Lá đó được giữ tại nhà để biểu hiện niềm tin vào Đức Kitô là Đấng Thiên Sai, Đấng Cứu Độ, Ngôi Hai Thiên Chúa.
5. Chúa Giêsu làm gì trong khi vào Thành Thánh?
Chúa Giêsu là Vua các vua nhưng rất khiêm nhường. Ngài cưỡi lừa con vào Thành Thánh chứng tỏ Ngài là Vua. Từ nay chúng ta hãy chý ý: Chúa Giêsu thực sự xưng vương. Ngài muốn con đường Ngài đi và hành động của Ngài được hiểu rằng các lời hứa Cựu ước được hoàn tất nơi Ngài… Kinh Thánh cho biết rõ: “Nào thiếu nữ Sion, hãy vui mừng hoan hỷ! Hỡi thiếu nữ Giêrusalem, hãy vui sướng reo hò! Vì kìa Đức Vua của ngươi đang đến với ngươi: Người là Đấng Chính Trực, Đấng Toàn Thắng, khiêm tốn ngồi trên lưng lừa, một con lừa con vẫn còn theo mẹ” (Dcr 9:9). Ngài là Vua nhưng Ngài không có ý thu nạp quân đội hoặc âm mưu lật đổ chính quyền La Mã. Quyền hành của Ngài ở trong sự nghèo khó của Thiên Chúa, sự bình an của Thiên Chúa, sức mạnh đó có ơn cứu độ.
6. Phản ứng của đám đông biểu hiện điều gì?
Đám đông tung hô Chúa Giêsu chứng tỏ họ nhận biết Ngài là Đấng Thiên Sai. Họ trải áo cho Ngài đi qua là làm truyền thống Ít-ra-en, như khi dân chúng tôn vinh ông Giê-hu: “Họ vội vàng lấy áo choàng trải lên đầu thềm cấp, dưới chân ông. Họ thổi tù và, rồi hô lên: Giê-hu làm vua!” (2 V 9:13). Hành động của các môn đệ là động thái tôn phong theo truyền thống Vua Đa-vít, chứng tỏ niềm hy vọng vào Đấng Thiên Sai.
Đoàn người đến Giêrusalem với Chúa Giêsu được bắt gặp trong sự nhiệt thành của các môn đệ. Họ trải áo trên đường khi Chúa Giêsu đi qua, họ bẻ những cành lá vừa vẫy chào vừa tung hô chúc tụng: “Hoan hô! Chúc tụng Đấng ngự đến nhân danh Đức Chúa! Chúc tụng triều đại đang tới, triều đại vua Đa-vít, tổ phụ chúng ta. Hoan hô trên các tầng trời!” (Mc 11:9-10; x. Tv 118:26).
7. Chữ “Hosanna” nghĩa là gì?
ĐGH Benedict XVI giải thích: Nguồn gốc từ này là lời khẩn cầu, chẳng hạn như: “Xin đến cứu giúp chúng tôi!”. Các tư tế lặp lại lời cầu này vào ngày thứ bảy của kỳ Lễ Lều Tạm, trong khi đi vòng quanh bàn thờ bảy lần, như lời khẩn khoản cầu mưa. Lễ Lều Tạm dần dần thay đổi từ lễ cầu xin trở thành lễ ca tụng, là tiếng kêu vui mừng.
Vào thờ Chúa Giêsu, từ này cũng ngụ ý Đấng Thiên Sai. Khi tung hô “thánh, thánh, thánh”, chúng ta thấy có cảm xúc phức tạp của đám đông theo Chúa Giêsu và các môn đệ vào Thành Thánh: Vui mừng chúc tụng, hy vọng Đấng Thiên Sai đến, mong chờ Vương Triều Đa-vít, đặc biệt là Vương Quốc Thiên Chúa đến để quốc gia Ít-ra-en được tái lập.
8. Chỉ vài ngày sau, chính đám đông đón rước Chúa lại đòi đóng đinh Chúa Giêsu?
Cả bốn Phúc Âm đều nói rõ rằng lòng kính trọng Chúa Giêsu khi Ngài vào Thành Giêrusalem được thể hiện nhưng không phải tất cả đều là cư dân Giêrusalem. Thánh Mát-thêu cho biết: “Khi Đức Giêsu vào Giêrusalem, cả thành náo động, và thiên hạ hỏi nhau: ‘Ông này là ai vậy?’. Dân chúng trả lời: ‘Ngôn sứ Giêsu, người Nadarét, xứ Galilê đấy” (Mt 21:10-11).
Người ta nghe nói có một ngôn sứ xuất thân từ Na-da-rét, nhưng Chúa Giêsu không mấy quan trọng đối với Giêrusalem, thế nên người ta không biết Ngài là ai. Đám đông tỏ lòng kính trọng Chúa Giêsu tại cửa ngõ vào Thánh Giêrusalem không là đám đông đòi đóng đinh Ngài.
9. Trình thuật cuộc khổ nạn của Chúa Giêsu thế nào?
Tài liệu Paschales Solemnitatis cho biết: Trình thuật cuộc khổ nạn chiếm vị trí đặc biệt. Trình thuật này – tức là Bài Thương Khó – nên được hát hoặc đọc theo truyền thống, nghĩa là có ba người thể hiện Bài Thương Khó: Một người đóng vai Chúa Giêsu, một người kể chuyện, và một người đóng các vai khác.
Khi đọc Bài Thương Khó, không có đèn nến hoặc xông hương, cũng không làm dấu Thánh Giá. Vì lợi ích tâm linh, Bài Thương Khó nên được công bố đầy đủ.
TRẦM THIÊN THU (Chuyển ngữ từ NCRegister.com

MÙA CHAY- AI DÁM NÓI: "TÔI KHÔNG SỢ CHẾT..?..!."

Mới vài hôm trước, chúng ta tưởng nhớ 1 năm Cố GM. Giuse Vũ Duy Thống đột ngột về với Chúa (1.3.2017). Và hôm qua là ĐTGM. Phalo Bùi Văn Đọc (7.3.2018)...Xin Chúa thương nhìn đến các ngài và tất cả những ai đặt trọn niềm tin vào Chúa..!

-Ai dám nói: Tôi ko sợ chết? Dù dám nói hay ko, dù dám nghĩ tới hay ko, thì cái chết cũng đến với ta ít là một lần. Nhưng ai mạnh miệng tuyên bố: "TÔI KHÔNG SỢ CHẾT!", thì người đó thật sự chưa hiểu hết thân phận yếu đuối của kiếp người, và lời tuyên bố đó luôn hàm chứa hơi hám của sự Kiêu Ngạo, của sự Cậy Dựa Vào Sức Riêng Mình.


Đức Giêsu ko nói Ngài ko sợ chết, nhưng nói: Ngài sẽ chịu khổ hình và chịu chết. Và khi cái chết gần kề, Ngài cũng cảm thấy hãi hùng xao xuyến.....
Thánh Phêro và các môn đồ cũng nói: Chúng ta cùng lên Jerusalem và cùng chết với Thầy.., chứ ko nói các ngài ko sợ chết.!.

Chúng ta nên chuẩn bị cho mình một cái chết cho tình yêu, trong tình yêu và vì tình yêu... vì ta ko biết được ngày và giờ nó đến,...!

Đan Sỹ

Tại thành phố Santa Fe, bang New Mexico, Hoa kỳ, một bí mật đã xảy ra hơn 130 năm, thu hút khoảng 250 ngàn du khách mỗi năm. Nơi đó là: Nhà Nguyện LORETTO.
* Điểm độc đáo của Nhà Nguyện này là: Nơi được cho là đã xảy ra phép lạ lại là một cái cầu thang.
* Nhà Nguyện được xây vào khoảng thế kỷ thứ 19. Khi hoàn thành, các nữ tu phát hiện thấy họ đã quên không làm cầu thang để đi lên sàn hát của Nhà nguyện.
* Họ làm Tuần Cửu Nhật để cầu xin Thánh Giuse, là một thợ mộc để Ngài giúp đỡ.
* Vào ngày cuối cùng (của Tuần Cửu Nhật), một người lạ mặt gõ cửa và tự xưng là một thợ mộc, muốn giúp các nữ tu làm cái cầu thang.
* Ông ta đã một mình làm xong cái cầu thang hình xoắn ốc, và nó đã trở thành một kiệt tác của nghề thợ mộc.
* Không ai hiểu được làm thế nào cây cầu thang có thể đứng vững được, vì nó không có cột trụ trung tâm để đỡ sức nặng của loại cầu thang này.
* Làm xong, ông thợ mộc ấy lặng lẽ biến mất mà không hề đòi thù lao. Ông đã làm xong cây cầu thang mà không sử dụng một keo dán hay một cây đinh nào, chỉ dùng mộng ghép các thanh gỗ lại với nhau.
Trong khắp cả thành phố Santa Fé, người ta cho rằng người thợ mộc ấy chính là Thánh Giuse… đã được Chúa Giêsu gởi đến để đáp lại lời nguyện xin của các nữ tu. Từ ngày ấy, chiếc cầu thang được coi là một Phép Lạ, và trở thành địa điểm hành hương.
Người đại diện ở Nhà Nguyện nói rằng có 3 điều bí ẩn ở đây:
– Thứ nhất là: Cho đến nay vẫn chưa ai biết được tên tuổi của người thợ mộc ấy.
– Thứ hai là: Mọi kiến trúc sư, kỹ sư và khoa học gia đều nói rằng không thể hiểu được làm thế nào chiếc cầu thang có thể đứng vững mà không có điểm tựa ở trung tâm (như thường thấy ỏ các cầu thang loại xoắn ốc này).
– Thứ ba là: Gỗ làm cầu thang lấy từ đâu? Họ đã kiểm tra và phát hiện rằng gỗ được sử dụng làm cầu thang không hề có trong toàn vùng ấy.
Thêm một chi tiết làm tăng niềm tin vào Phép Lạ là: Cầu thang có 33 bậc, là tuổi của Chúa Giêsu Kitô ở trần gian.
Joshep Vu

CÁI CHẾT CỦA ĐỨC CỐ TGM PHAOLÔ
LÀ MỘT BỨC TÂM THƯ CHÚA GỬI CHO TÔI
+ GB. BÙI TUẦN

1.
Đức TGM Phaolô Bùi Văn Đọc đã qua đời tại Rôma. Tôi rất ngỡ ngàng. Chỉ biết cầu nguyện cho ngài.
Khi cầu nguyện cho Đức Tổng, tôi xót xa nghẹn ngào. Tôi nhớ lại những tâm sự giữa hai chúng tôi, ngay trước khi ngài đi Rôma.
2.
Giờ đây, ngài vẫn tâm sự với tôi. Ngài khuyên tôi hãy coi cái chết của ngài như một bức tâm thư Chúa gửi cho Hội Thánh Việt Nam nói chung, và cho tôi nói riêng.
Ý chung của bức tâm thư đó là: “Hãy tỉnh thức và cầu nguyện”.
3.
Đức cố TGM Phaolô khẩn khoản nhắc cho tôi nhớ lại Lời Chúa Giêsu đã báo trước: “Anh em hãy tỉnh thức và cầu nguyện luôn, hầu đủ sức thoát khỏi mọi điều sắp xảy đến và đứng vững trước mặt Con Người” (Lc 21, 36).
4.
Có nghĩa là những điều sắp xảy đến sẽ tang tóc. Để thoát khỏi, tôi cần cầu nguyện nhiều, và cần lắng nghe ý Chúa, để mà biết chọn lựa những gì nên làm, những gì nên thôi làm.
5.
Và có nghĩa là Chúa Giêsu Kitô sẽ bất ngờ đến. Ngài sẽ hỏi tôi có luôn tìm gặp Ngài là Đấng cứu độ không, có luôn coi Ngài là nền tảng cho cộng đoàn đức tin của tôi không (x.1Cr 3, 11).
6.
Và có nghĩa là: Chúa Giêsu Kitô sẽ bất ngờ đến. Ngài sẽ hỏi tôi có thực sự đang thuộc về Chúa không (x Gl 2, 20).
7.
Và có nghĩa là: Chúa Giêsu Kitô sẽ bất ngờ đến. Ngài sẽ hỏi tôi có thực sự “Hiến dâng mình làm của lễ sống động, thánh thiện và đẹp lòng Chúa không? (Rm 12, 1).
8.
Mấy ngày trước khi Đức Tổng đi Rôma, tôi gọi điện thăm ngài. Tôi nói với ngài một lời thân mật: “Đức Tổng Bùi nên nhớ mình đứng đầu Giáo Tỉnh. Vì thế nên đi thăm anh em, trong đó có tôi là kẻ già yếu sắp chết rồi”. Ngài trả lời: “Chưa chết đâu, chúng ta còn gặp nhau”. Ai ngờ bây giờ tôi còn sống, mà chính ngài đã chết. Tuy sao, chúng tôi vẫn còn gặp nhau một cách thiêng liêng.
9.
Bằng cách thiêng liêng, mà rất thân tình, Đức Cố TGM Phaolô mới nhắn nhủ tôi là: Tình hình đang chuyển biến mau lẹ, như cái chết mau lẹ của ngài. Hãy tỉnh thức và cầu nguyện thực nhiều, kẻo sẽ quá muộn.
Tôi hiểu phần nào điều ngài nhắn nhủ. Tôi băn khoan và cầu nguyện thêm, thì tôi được hiểu thêm nhờ đoạn thơ sau đây của Thánh Phaolô gởi cho tín hữu Êphêsô:
10.
“Bẩm sinh chúng ta là những kẻ đáng chịu cơn thịnh nộ của Thiên Chúa, như những người khác. Nhưng Thiên Chúa giầu lòng thương xót và rất mực yêu thương chúng ta, nên dầu chúng ta đã chết vì sa ngã, Người cũng đã cho chúng ta được cùng sống với Đức Kitô. Chính do ẩn sủng mà anh em được cứu độ” (Ep 2, 4-5).
Kẻo sẽ quá muộn, tôi lập tức tin vào Chúa Giêsu Kitô. Nhờ ân sủng của Ngài, tôi yêu thương mọi người khác, như Chúa đã thương tôi. (x.Ga 13, 34).
Từ đó, Đức cố TGM Phaolô nhắn nhủ tôi là. Dù tình hình sẽ chuyển biến xấu đi và mau lẹ, trở thành nguy hiểm, thì tinh thần tỉnh thức và cầu nguyện luôn phải vững vàng bám chặt vào Chúa Giêsu Kitô, vâng lời Ngài, mà sống yêu thương như Ngài đã yêu thương.
11.
Đức Cố TGM Phaolô đã sống và đã chết trong ân sủng và lòng thương xót Chúa. Ngài không tự hào vì những gì khác.
Đó chính là chứng nhân của tỉnh thức và cầu nguyện.
12.
Tôi có cảm tưởng là sẽ có một lúc, tình hình trở nên tang tóc, đến nỗi tôi cũng sẽ thốt lên như Chúa Giêsu xưa: “Cha ơi, sao Cha nỡ bỏ rơi con” (Mc 15, 34). Nhưng chính lúc đó, tôi rất cần có một đức tin khiêm nhường phó thác, để nói như Chúa Giêsu: “Cha ơi, con xin phó thác hồn con trong tay Cha” (Lc 23, 46).
Nghĩa là tôi chỉ trông cậy vào ân sủng và lòng thương xót Chúa mà thôi.
13.
Tâm thư mà Chúa gửi cho tôi qua cái chết của Đức Cố TGM Phaolô Bùi Văn Đọc là như thế. Ít là lúc này, tôi đọc qua, thì thấy vậy. Có thể khi đọc kỹ, sẽ thấy thêm.
14.
Những năm tháng gần đây, tôi hay gọi điện thoại cho Đức Cố TGM. Khi trả lời, bao giờ Đức Cố TGM cũng bắt đầu bằng câu: “Thưa Đức cha, con đây”. Giờ đây, tôi cũng đang gọi ngài. Ngài cũng đang trả lời, nhưng bằng cách khác. Rồi đây tôi còn sẽ gọi ngài. Mong ngài cũng sẽ trả lời, bằng cách nào mà Chúa cho phép.
Tôi coi tất cả đều là do ân sủng và lòng thương xót Chúa.
15.
Đức Cố TGM Phaolô Bùi Văn Đọc đã chết như một người yếu đuối, tại nhà thờ Thánh Phaolô. Tự nhiên, tôi nhớ lại lời Thánh Phaolô xưa: “Tôi rất vui mừng và tự hào vì những yếu đuối của tôi, để sức mạnh của Đức Kitô ở mãi trong tôi. Vì vậy, tôi cảm thấy vui sướng khi mình yếu đuối…Vì khi tôi yếu, chính là lúc tôi mạnh (2Cr 12, 9- 10).

Long Xuyên, ngày 7.3.2018

HIỆP THÔNG VỚI CHÚA KITÔ – NHẬN BIẾT DẤU CHỈ THỜI ĐẠI
Thời kỳ đã mãn và Triều Đại Nước Thiên Chúa đã đến gần. Anh em hãy sám hối và tin vào Tin Mừng” (Mc 1, 15)
Chúa Giêsu khi Ngài bắt đầu sứ vụ công khai, lời công bố trên đây là lời rao giảng đầu tiên của Ngài. Cũng như người đi trước dọn đường cho Ngài là thánh Gioan Tiền Hô; cũng như trong những lần thực tập truyền giáo đầu tiên cho các môn đệ mà Chúa Giêsu sai phái họ ra đi, lời loan báo về “Thời kỳ đã mãn và Triều Đại Nước Thiên Chúa đã đến gần” là một sứ điệp thật sự đã “chín mùi”. Nó loan báo cho sự bắt đầu của một thời kỳ mới. Nó tuyên bố cho thời kỳ chờ đợi Đấng Thiên Sai nay đã kết thúc: kết thúc giao ước cũ để bước vào giao ước mới; vào thời kỳ mới của Thiên Chúa ở cùng chúng ta. Ứng nghiệm DẤU CHỈ Thiên Chúa hứa về Đấng EMMANUEL. Bởi thế việc sám hối và tin vào Tin Mừng để tiếp nhận NGÔI LỜI LÀM NGƯỜI là trở thành một việc làm khẩn thiết nhất.
Thưa quý vị những tâm hồn thiện chí khao khát Sự Sống Mới! Với chúng ta hôm nay đây “thời kỳ đã mãn” lại mang một ý nghĩa kép vì mình đang sống trong hai thời kỳ cuối cùng. Thời cuối cùng thứ nhất là thời điểm đã và sắp kết thúc của năm cũ 2016: Lời Chúa mời gọi chúng ta hoán cải những lỗi lầm của năm cũ và trở về với Tin Mừng Chúa Kitô, sống xứng đáng với phẩm giá của con cái Thiên Chúa. Đồng thời chờ đợi Ngày Chúa quang lâm. Thời gian này nay cũng đang sắp đến hồi viên mãn. Mà trong thời điểm quan trọng này của lịch sử: bóng tối của sự chết, của đau thương, chập chùng như sóng vỗ…đang ào ạt tấp vào bờ cát của kiếp sống hiện sinh nhân loại. Và bình minh của Triều Đại Thiên Chúa đến, của Trời mới Đất mới Chúa hứa, của viễn cảnh huy hoàng một Giêrusalem xuất hiện, nay như đang thấy thấp thoáng trong niềm Hy Vọng của chúng ta. Vì thế, đối với chúng ta hôm nay: lời kêu gọi hãy sám hối và tin vào Tin Mừng của Chúa Kitô, cũng lại thật là một sứ điệp khẩn cấp, mạnh mẽ và thiết thực hơn bao giờ hết, hơn mọi thời đại nào hết.
Thật vậy đó kính thưa quý vị! chúng ta đang sống trong thời kỳ cuối cùng, thời của sự chuyển tiếp, của sự lột xác. Chúa ví thời kỳ này như cơn đau chuyển bụng của người phụ nữ sắp sinh con. Quằn quại, rên la và gào thét. Trong cơn chuyển dạ đau đớn của người phụ nữ sắp sinh con đó, còn bao hàm hình ảnh của muôn loài, và nhất là của Giáo Hội hiện thời còn sót lại (x.Kh 12, 1-18: Người Phụ Nữ và con rồng bảy đầu mười sừng). “Thật vậy, muôn loài thọ tạo những ngong ngóng đợi chờ ngày Thiên Chúa mặc khải vinh quang của con cái Người. Quả thế, muôn loài đã lâm vào cảnh hư ảo, không phải vì chúng muốn, nhưng là vì Thiên Chúa bắt chịu vậy; tuy nhiên, vẫn còn niềm trông cậy là có ngày cũng sẽ được giải thoát, không phải lệ thuộc vào cảnh hư nát, mà được cùng với con cái Thiên Chúa chung hưởng tự do và vinh quang. Chúng ta biết rằng: cho đến bây giờ, muôn loài thọ tạo cùng rên siết và quằn quại như sắp sinh nở. Không phải muôn loài mà thôi, cả chúng ta cũng rên siết trong lòng: chúng ta đã lãnh nhận Thần Khí như ân huệ mở đầu, nhưng còn trông đợi Thiên Chúa ban cho trọn quyền làm con, nghĩa là cứu chuộc thân xác chúng ta nữa” (Rm 8, 18-23).
Vâng. Con biết có người sẽ thắc mắc: dựa vào đâu mà anh dám quả quyết chúng ta đang sống trong thời kỳ cuối cùng và đón đợi Ngày Chúa Quang Lâm như vậy? – Thưa, dựa vào những lời ta vừa nghe và còn vào lời Kinh Thánh sau đây: khi thấy những biến cố ấy bắt đầu xẩy ra, anh em hãy đứng thẳng và ngẩng đầu lên, vì anh em sắp được cứu chuộc” (Lc 21, 28). Những biến cố ấy là những biến cố nào? Để biết, chúng ta hãy nghe lại cuộc đối thoại của Chúa Giêsu với các môn đệ của Ngài:  “Xin Thầy nói cho chúng con biết khi nào thì những sự việc ấy xảy ra, và cứ điềm nào mà biết ngày Thầy quang lâm và ngày tận thế?
 Đức Giê-su đáp: “Anh em hãy coi chừng, đừng để ai lừa gạt anh em, vì sẽ có nhiều kẻ mạo danh Thầy đến nói rằng: “Chính Ta đây là Đấng Ki-tô”, và họ sẽ lừa gạt được nhiều người. Anh em sẽ nghe có giặc giã và tin đồn giặc giã; coi chừng, đừng khiếp sợ, vì những việc đó phải xảy ra, nhưng chưa phải là tận cùng. Quả thế, dân này sẽ nổi dậy chống dân kia, nước này chống nước nọSẽ có những cơn đói kém, và những trận động đất ở nhiều nơi”.
Nhưng tất cả những sự việc ấy chỉ mới là khởi đầu của các cơn đau đớn. Chưa phải là sau cùng!
Bấy giờ, người ta sẽ nộp anh em, khiến anh em phải khốn quẫn, và người ta sẽ giết anh em; anh em sẽ bị mọi dân tộc thù ghét vì danh Thầy. Bấy giờ sẽ có nhiều người vấp ngã. Người ta sẽ nộp nhau và thù ghét nhau. Sẽ có nhiều ngôn sứ giả xuất hiện và lừa gạt được nhiều người. Vì tội ác gia tăngnên lòng yêu mến của nhiều người sẽ nguội đi. Nhưng kẻ nào bền chí đến cùng, kẻ ấy sẽ được cứu thoát” (Mt 24,3-13).
Rồi Hiện tượng của ngày Quang Lâm :
“Ngay sau những ngày gian nan ấy, thì mặt trời sẽ ra tối tăm, mặt trăng không còn chiếu sáng, các ngôi sao từ trời sa xuống và các quyền lực trên trời bị lay chuyển. Bấy giờ, dấu hiệu của Con Người sẽ xuất hiện trên trời; bấy giờ mọi chi tộc trên mặt đất sẽ đấm ngực và sẽ thấy Con Người rất uy nghi vinh hiển ngự giá mây trời mà đến. Người sẽ sai các thiên sứ của Người thổi loa vang dậy, tập hợp những kẻ được Người tuyển chọn từ bốn phương, từ chân trời này đến chân trời kia (Mt 24,29-31).
Thưa quý vị! Phần lớn những biến cố lớn mà chúng ta vừa nghe Lời Kinh Thánh đề cập trên đây, nay đã và đang ứng nghiệm từng chữ (xin xem thêm trong bài trước). Quả thật trong những ngày này, khi theo dõi trên kênh thông tin và các báo đài, chúng ta đã thấy đến mức báo động đỏ: nhan nhản chuyện động binh chiến tranh, khủng bố, xung đột; mặt nổi mặt chìm dân này chống lại dân kia, nước này chống lại nước nọ… Quả đúng là “muôn dân náo động muôn nước xôn xao”. Bên cạnh đó là hằng ngày chuyển đổi khí hậu, thiên tai, nạn đói, dịch bệnh và người mang danh Kitô bị bách hại, bị loại trừ, xua đuổi và giết chết… Những tin tức đó hầu như là có khắp mọi nơi, trên mọi trang tin thời sự thế giới. Với những điểm nóng ở vùng Trung Đông, biển Đông, Châu Phi, Mỹ La tinh! Nóng càng nóng hơn chứ không có dấu hiệu hạ nhiệt. Quả nhiên đúng thiệt là Lời Chúa báo trước trong Phúc Âm về thời kỳ cuối cùng nay đang ứng nghiệm thật.
Nhưng chưa hết đâu vì theo lời tiên báo, đó mới chỉ là những dấu của cơn đau đớn khởi đầu, mở màn cho những cơn đau tiếp theo nhau, và còn khủng khiếp hơn nữa. Vì đối với người mang danh Kitô hữu, Chúa báo trước là: “vì danh Thầy, các con sẽ bị mọi dân tộc thù ghét. Vậy điều đáng sợ gì đang chờ đợi dân Chúa ở nơi đây? Thưa là điều này: “Phần các con, các con hãy coi chừng! Người ta sẽ nộp các con cho các hội đồng và các hội đường; các con sẽ bị đánh đòn; các con sẽ phải ra trước mặt vua chúa quan quyền vì Thầy, để làm chứng cho họ được biết…  “Anh em sẽ nộp nhau cho người ta giết; cha sẽ nộp con, con cái sẽ đứng lên chống lại cha mẹ và làm cho cha mẹ phải chết (Mc 13, 9. 12). Những lời mình nghe đây quả là khủng khiếp và đáng sợ! Thật đáng sợ vì nó tiên báo về một cuộc chia rẽ lớn. Một cuộc ly giáo hết sức đau thương xẩy ra trong chính nội bộ Công Giáo chúng ta. Nó khủng khiếp và đau đớn hơn nhiều so với những gì vừa đề cập đến: như về chiến tranh, thiên tai, nạn đói, dịch bệnh… Bởi lẽ, những đau đớn đó là do những tác động khách quan. Thiên tai hay nhân tai, và những bách hại đạo đến từ bên ngoài bởi những kẻ thủ ác hay lâm lụy vì hoạn nạn. Còn đau đớn này là “nồi da xáo thịt”. Nó xảy đến do chính những thân thuộc của ta; những tâm phúc bạn hữu, và những người cùng chung niềm tin và chí hướng. Xin hình dung qua hình ảnh người công chính than thở và cầu nguyện sau đây:
     “Phải chi được đôi cánh bồ cầu
     để bay bổng tìm nơi an nghỉ !
     Tôi sẽ lánh đi mãi tận chốn xa vời, vào ở trong sa mạc.
     Tôi sẽ vội tìm nơi ẩn trú, tránh khỏi cơn giông tố bão bùng.”
     Lạy Chúa, xin Ngài gây xáo trộn
     và làm cho ngôn ngữ chúng bất đồng,
     vì trong thành, con chỉ thấy bạo hành và tranh tụng
     rảo quanh trên tường luỹ suốt ngày đêm.
     Khắp nội thành, toàn bất công bạo tàn xảo kế,
     nơi phố phường, chẳng hề vắng chước độc mưu thâm.
     Giả như tên địch thù phỉ báng, thì tôi cũng cam lòng,
     hay kẻ ghét ghen lên mày lên mặt, tôi có thể lánh đi.
     Nhưng đây lại là bạn, người đồng vai đồng vế,
     chỗ thân tình tâm phúc với tôi,
     đã cùng tôi chia ngọt sẻ bùi, trong đền Thiên Chúa,
     giữa hội vui cùng sánh bước” ( Tv  55, 7-14 ).
Cho nên khi nói “các con sẽ bị nộp” Chúa Giêsu nhắm đến các Kitô hữu đích thực, những người trung thành và là số còn sót lại này. Chính bởi thành phần sót lại được tuyển chọn này vẫn trung thành, Chúa hứa những ngày gian nan kia sẽ được rút ngắn lại. Tuy nhiên mặt xã hội, vì lòng trung thành với Chúa mà họ sẽ bị chính những người anh em, cha mẹ và bạn hữu bắt nộp vì thù ghét. Những người đó tưởng họ lạc đạo nên mới nộp anh em mình để trừ họa và giáo hóa ?! Nhưng trên thực tế thì ngược lại. Chính những người nộp anh em họ này, họ mới thật là những kẻ lầm lạc vì không thức thời thức tỉnh. Vì đón nhận giáo lý sai lạc đã mắc phải sai lầm như thánh Phaolô xưa: hăng say bắt bớ giết hại tín hữu trung thành với Chúa mà cứ tưởng là mình đang làm công việc chính nghĩa để tôn vinh Thiên Chúa!
Khi các Kitô hữu bị bắt nộp cho giáo quyền và chính quyền đến mức cao trào như thế, khi nào sự việc ấy xẩy ra, thì ta tin chắc rằng theo lời Chúa Giêsu tuyên sấm trong Phúc Âm: ngày của Chúa đã rất gần kề, ngay ngoài cửa rồi. Thưa quý vị, thực sự thì đã có nhiều cuộc chia rẽ xảy ra trong Giáo Hội trong thời quá khứ. Nhưng cuộc chia rẽ mà Chúa nói tới lần này, cuộc chia rẽ chung cục, xảy ra vào thời kỳ cùng tận trước ngày Chúa quang lâm là “vô tiền khoáng hậu” bởi kịch tính của nó. Chính những con người thực thụ của Chúa -những người Công Giáo – lại chối bỏ đức tin vào Chúa và chia rẽ niềm tin với nhau. Bởi vậy mới nói là một thời ngặt nghèo xảy đến:“cơn gian nan khốn khổ đến mức từ thuở khai thiên lập địa cho đến bây giờ chưa khi nào xảy ra, và sẽ không bao giờ còn xảy ra như vậy nữa”.( Mt 24,21).
Vậy cái cớ để gây nên sự chia rẽ dữ dội đó là gì  Thưa, như vừa có nói, là điều mà thánh Phaolô đề cập trong thư 2Tx 2, 3:  đó là sự bội giáo hay sự chối đạo lớn lao nhất mọi thời đại. Thế nào là sự chối đạo? – Là việc người tín hữu chối bỏ những giáo huấn của Chúa Kitô và truyền thống của Giáo Hội Ngài mà hăm hở đón nhận những thứ học thuyết mới, giáo lý mới đầy lầm lạc của con người, dẫn đến việc đánh mất đức tin chân thật. Thế nhưng một khi đã không còn tuân giữ giới răn Chúa và đức tin chân thật, thì dù có mang danh là Kitô hữu gì đi nữa thì cũng chẳng ích gì. Bởi: “Không phải bất cứ ai thưa với Thầy: “Lạy Chúa! lạy Chúa! ” là được vào Nước Trời cả đâu! Nhưng chỉ ai thi hành ý muốn của Cha Thầy là Đấng ngự trên trời, mới được vào mà thôi” (Mt 7, 21). Không có con đường dễ dãi nào có thể đưa đến Thiên Chúa ngoài con đường hẹp. Con đường mà chính Chúa Giêsu đã đi qua và đã phán: “Chính Thầy là con đường, là sự thật và là sự sống. Không ai đến với Chúa Cha mà không qua Thầy” (Ga, 14, 6). Thật thế. “Đức Giêsu Kitô vẫn là một, hôm qua cũng như hôm nay và như vậy mãi đến muôn đời. Đừng để cho đủ thứ học thuyết xa lạ nào mê hoặc anh em” (Dt 13, 8-9). Thánh Tông Đồ cảnh báo Chân lý thì không thay đổi và vĩnh cửu. Và chính Đấng là Chân Lý cũng đã phán: “ Trời đất sẽ qua đi, nhưng những lời Thầy sẽ chẳng qua đâu” (Mt 24, 35). Vì thế mà một khi đón nhận những thứ dị giáo và học thuyết sai lầm, thì người ta cũng sẽ mất đức tin. Và mặc dù vẫn còn mang danh là Kitô hữu nhưng bấy giờ là Kitô hữu “hữu danh vô thực”: họ không còn thuộc về Đức Kitô nữa. Bởi sự thật là đã chối bỏ những giáo huấn của Chúa. Thấy viễn cảnh đó, 2000 năm trước Chúa Giêsu đã cảnh báo với chúng ta rồi: “khi Con Người ngự đến liệu còn thấy lòng tin trên mặt đất nữa chăng?” (Lc 18, 28).
Vâng, thưa quý vị, đó là một sự thực thực đau lòng xót xa!
Quả thật vào thời cuối này sẽ có nhiều chuyện đau lòng xảy ra, vì người ta lìa bỏ đức tin chân thật để chạy theo những lời dối trá. Nguyên cớ chính là do những môn đệ của tên phản Kitô; những con sói đội lốt chiên: ngôn sứ giả, thầy dạy giả hiệu. Chúng cấu kết với nhau thành thế lực thù nghịch để bách hại các Kitô hữu trung thành và thay đổi giáo huấn của Thiên Chúa. Hầu chối bỏ vai trò duy nhất của Đấng Cứu Thế. Và đồng thời, chuẩn bị thật hoành tráng cho sự cai trị của một triều đại Kitô giả hiệu. Kẻ bởi tài xảo thuật nhất lịch sử, sẽ đem lại “hòa bình ảo” trong những cuộc đại chiến tranh. Kẻ sẽ ngồi trong đền Thiên Chúa và tự xưng mình là chúa – đấng cứu thế. Và vì bắt chước được mọi hành vi và cử chỉ của Chúa, nên hắn cũng sẽ lừa được nhiều người Kitô. Ngay cả những người đã được tuyển chọn.
Hắn, chính là Con Thú thứ nhất mà sách Khải Huyền đã nói tới trong chương 13. Khi chúng ta thấy Kinh Thánh, các tín lý, các bí tích và giáo lý,  những truyền thống của Giáo Hội bị sửa đổi đi, hiển nhiên hơn nữa, thì ta sẽ biết ngay rằng: “đây bắt đầu của một sự kết thúc thật sự”. Nhưng vấn đề là làm sao để nhận biết những con sói đội lốt chiên, những tên phản Kitô? Việc này khó, “vì chúng xuất phát từ hàng ngũ chúng ta” như lời thánh Gioan nói!… Nhưng không phải là không có thể. Thánh Gioan trong thư thứ nhất của ngài khi đã nói ra sự tinh ranh của chúng thì ngài cũng nói ngay cách để nhận biết chúng. Đó là: “những ai không tuyên xưng Đức Giêsu là Đấng Kitô và không tuân giữ những giáo huấn của Người thì chính là phản kitô” (1Ga 2 ;3). Và còn bởi nguyên tắc Chúa dạy nữa: “xem quả thì biết cây. Cứ xem họ sinh hoa quả nào thì sẽ biết được HỌ LÀ AI. Ở bụi gai, làm gì có nho mà hái. Trên cây găng làm gì có vả mà bẻ ? (Mt 7,16. 20).
Khi sự bội giáo bắt đầu xẩy ra thì những người tôi trung sẽ đứng lên bảo vệ chân lý. Và chúng ta đã thấy sự chia rẽ sẽ bắt đầu lớn chuyện rồi… Những gì đã và đang xảy ra mà trang Thời sự Công Giáo và Thời sự Thời Cuối ghi nhận lại, đó là những bằng chứng hiển nhiên, những sự thật không thể chối cãi được. Và như thế, hiệp thông với Đức Kitô để nhận biết các DẤU CHỈ XẢY TRONG THỜI ĐẠI NÀY là một sự cần thiết sinh tử. Như một bài đồng dao thuở nào ấy: “ai khôn thì nhờ, ai dại thì sa”…
Thưa quý vị, trong các Dấu Chỉ mà Kinh Thánh tuyên sấm đã và còn đang ứng nghiệm như vừa khảo sát trên đây; cũng như ở bài trước con đã liệt kê ra một số sự kiện, mà đem đối chiếu vào nhau ở bài này, con tin rằng đó là những DẤU CHỈ CỦA THỜI CUỐI. Và trước khi kết thúc bài viết, con muốn đặc biệt lưu ý quý vị đến có một DẤU CHỈ quan trọng có tính cách HIỆN TƯỢNG. Đó là trường hợp của cô Maria Võ thị Thanh Thủy- qua đời hôm 03/12/2016 vừa qua, ở tuổi xuân xanh 31. Con chưa thể kết luận rằng đó là một thị nhân đích thực. Con cũng không phi bác sự đánh giá thật tốt đẹp của người biên tập, anh đã rất chân thành phát thảo chân dung của con người vừa mới ra đi!  Con chỉ muốn chia sẻ cảm nghĩ gì đã đánh động đến mình, khi nghe, khi xem… mà con chắc một điều, ai tâm hồn đồng điệu đồng cảm nào đó, họ sẽ biết được rằng con đang muốn nói điều gì! Vì “những gì từ con tim sẽ đến với con tim”.  Vâng. Chính khi cảm, khi nghe các Video Clip đó mà con tin chị là một CHỨNG TỪ CHO SỰ THẬT- CỦA SỰ THẬT. Và từ những chia sẻ của chị, con nhớ lại được tất cả những lời Kinh Thánh ấy…. Khi xưa các môn đệ hỏi Chúa Giêsu và Chúa đã mách bảo trình tự sự việc sẽ xảy ra như thế… như thế, thì khi nghe chị, con cũng thấy sự thể là y như thế.“Và khi thấy những biến cố ấy bắt đầu xẩy ra, anh em hãy đứng thẳng và ngẩng đầu lên, vì anh em sắp được cứu chuộc” : đó chẳng là SỰ THẬT mà chị Maria Thanh Thủy muốn sau cùng, nhắn gởi cho những kẻ ở lại là chúng ta hay sao?! Và với con,“trông ra ngọn cỏ lá cây / Thấy hiu hiu gió thì hay chị về” (Kiều). Tiếng nói còn văng vẳng và trong sự thinh lặng hùng biện Của Cái Chết, chị Maria Thủy là “Một Dấu Sao Phương Đông” dẫn đường. Chị chỉ cho những ai THÀNH THẬT muốn dõi tìm MỘT HƯỚNG ĐI, ĐI VỀ NHÀ CHA BẰNG CON ĐƯỜNG SÁM HỐI.
Và bất giác trong trong lòng mấy ngày này, thưa quý vị, con hay nhẫm đọc một câu kinh của thánh Augustinô: “Lạy Chúa Giêsu, xin Ngài tha cho con hết các tội con đã nói mà không làm, biết mà không tin, yêu mà lại không vâng phục thánh ý Chúa!”  Amen.
Ngày lễ Chúa Hiển Linh năm 2017
Tông Đồ Cầu Nguyện

Tạ ơn Chúa, vì biết kính sợ Chúa

1.
Dịp cuối năm và dịp đầu năm, tôi thường tập trung tâm hồn tôi vào việc tạ ơn Chúa.
Tôi tạ ơn Chúa vì biết bao ơn Chúa đã ban cho tôi trong thời gian qua và ngay chính lúc này.
Một trong những ơn cao quý mà tôi nhận ra để tạ ơn Chúa cách riêng, đó là ơn biết kính sợ Chúa. Biết kính sợ Chúa, nên được Chúa xót thương. Như lời Đức Mẹ Maria đã ca ngợi Chúa xưa: “Chúa hằng thương xót những ai kính sợ Người” (Lc 1, 50).
2.
Thế nào là kính sợ Chúa? Tôi xin Đức Mẹ dạy tôi. Bằng nhiều cách, với nhiều lần, Đức Mẹ cho tôi hiểu: Biết kính sợ Chúa là một ơn Chúa ban. Với ơn đó, tôi nhận ra mấy điều lạ lùng Chúa làm cho tôi.

Điều lạ lùng thứ nhất là tôi xác tín mình tội lỗi, hèn mọn, yếu đuối, mọi sự tốt lành tôi được là do lòng thương xót Chúa mà thôi.
3.
Xác tín mình tội lỗi, hèn mọn, yếu đuối chỉ là khởi đầu. Từ khởi đầu chân thành đó, tôi thường nài xin Chúa cứu tôi.
Tôi nói với Chúa những lời thống thiết như:
“Xin rửa con sạch mọi lỗi lầm.
Của lễ con dâng là tâm hồn tan nát khiêm cung.
Xin tạo cho con một trái tim trong sạch (Tv 51(50)).
Với những lời thống thiết như thế, tôi đến với Chúa. Tôi được gặp Chúa.
4.
Khi gặp được Chúa, tôi mới thấy rõ mọi sự tốt lành tôi có hôm nay đều do ơn Chúa xót thương tôi.
Từ nhận thức đó, tôi mới thấy mình phải tỉnh thức với những gì hay nâng mình lên. Nâng mình lên có khi một cách lộ liễu, có khi một cách ngây thơ, có khi một cách đạo đức giả hình.
Xin thú thực là cho dù tỉnh thức đến mấy, tôi vẫn thấy sự nâng mình lên cách này cách nọ vẫn là điều có thể xảy ra cho tôi, nếu Chúa không ra tay can thiệp. Tôi tạ ơn Chúa, vì Chúa đã can thiệp.
5.
Điều lạ lùng thứ hai là Chúa cho tôi cảm nhận được rõ ràng điều Đức Mẹ đã nói xưa:
“Chúa biểu dương sức mạnh
Dẹp tan phường lòng trí kiêu căng” (Lc 1, 51).
Phường lòng trí kiêu căng có thể là những người xa gần, và cũng có thể là chính tôi.
Khi tôi bị Chúa dẹp lòng trí kiêu căng trong tôi, tôi cảm thấy rất đau. Nhưng Chúa cho tôi nhận ra đau đớn đó là thuốc chữa trị. Biết chấp nhận đớn đau đó cũng là một ơn Chúa. Bởi vì đau đớn bất cứ do đâu, đều vẫn là điều ai cũng muốn tránh.
6.
Từ kinh nghiệm bản thân, tôi sẽ biết cầu nguyện cho những người bị đau đớn, khi Chúa dùng đau đớn để chữa lòng trí kiêu căng của họ.
"...Tôi rất mừng là hiện nay, các lễ phong chức hầu như không còn thói quen đề cao chức thánh như một thứ quyền lực, mà nhấn mạnh đến tinh thần phục vụ khiêm nhường...”
7.
Biết đón nhận đớn đau, biết cộng tác với Chúa trong đau đớn, đều là những việc không dễ dàng, cho dù trong lý thuyết chủ chương của chúng ta là dễ dàng. Phải khiêm tốn nhận sự thực đó, để được là kẻ kính sợ Chúa.
8.
Điều lạ lùng thứ ba là tôi nhận ra đừng bao giờ muốn là quyền lực, nhưng hãy luôn là kẻ phục vụ khiêm nhường, kẻo Chúa sẽ đảo ngược lại.
Tôi vẫn sợ mình là một quyền lực. Tôi rất ái ngại, khi thấy xuất hiện trong Hội Thánh đó đây những cá nhân hoặc những nhóm coi mình là đạo đức, nhưng lại rất quyền lực do kiêu căng.
Nếu để tự do phát triển, những quyền lực kiêu căng đó sẽ là một mối họa gây hại cho cộng đoàn. Tinh thần quyền lực sẽ lây lan, khiến “Chúa ra tay hạ bệ những ai quyền thế. Người nâng cao mọi kẻ khiêm nhường (Lc 1, 52-53).
9.
Kinh nghiệm cho tôi thấy đúng là như vậy. Khi Chúa ra tay hạ bệ những ai quyền thế, thì không tránh được những sợ hãi. Và khi Chúa nâng cao mọi kẻ khiêm nhường, thì khó tránh khỏi những ghen tuông.
Cho dù vậy, thì việc Chúa làm vẫn là như vậy. Từ đó tôi thấy Nước Chúa được phát triển không nhờ những người quyền lực kiêu căng, nhưng qua những người là dụng cụ khiêm nhường phục vụ.
10.
Tôi rất mừng là hiện nay, các lễ phong chức hầu như không còn thói quen đề cao chức thánh như một thứ quyền lực, mà nhấn mạnh đến tinh thần phục vụ khiêm nhường.
Nếu không, rồi sẽ thấy ứng nghiệm lời Đức Mẹ đã nói: “Chúa hạ bệ những ai quyền thế. Người nâng cao mọi kẻ khiêm nhường”.
Nhận ra điều đó, là dấu chỉ người biết kính sợ Thiên Chúa.
11.
Điều lạ lùng thứ bốn là Chúa cho tôi biết nối kết niềm tin của tôi vào niềm tin của tổ phụ Abraham, của Đức Mẹ và của mọi người thánh trong lịch sử cứu độ.
Trong kinh ngợi khen, Đức Mẹ nói: “Chúa nhớ lại lòng thương xót dành cho tổ phụ Abraham và cho con cháu đến muôn đời” (Lc 1, 55).
Khi tôi nối kết niềm tin của tôi vào niềm tin của tổ phụ Abraham và của Đức Mẹ, thì tôi từ bỏ mọi sự, để chỉ vâng phục thánh ý Chúa mà thôi.
12.
Ở đây, khi đề cập đến vấn đề thực thi thánh ý Chúa, tôi sực nhớ tới Đức Thánh Giáo Hoàng Gioan Phaolô II. Tôi được phúc gần ngài nhiều lần và tại nhiều nơi. Lần nào, chỗ nào, tôi cũng thấy thánh nhân trong thái độ cầu nguyện. Ngài lắng nghe ý Chúa, ngài kết hợp với ý Chúa, ngài thực thi ý Chúa. Trong mọi sự, ngài đều sống tinh thần xin vâng của Đức Mẹ. Trong mọi thử thách, ngài đều sống trọn vẹn lời Chúa Giêsu xưa tại vườn Cây Dầu: “Lạy Cha, xin đừng theo ý con, nhưng theo ý Cha mà thôi”.
Gương sáng của thánh nhân đã ảnh hưởng mạnh đến tôi. Tôi tin ngài đang cầu nguyện cho tôi.
13.
Một lần nữa. Tôi xin nhắc lại niềm tin của tôi là lòng thương xót Chúa chỉ dành cho những ai kính sợ Chúa. Thế có nghĩa là chúng ta phải chú trọng đến tinh thần kính sợ Chúa, để được Chúa xót thương.
14.
Hiện nay, xem ra rất nhiều người không biết và cũng không muốn kính sợ Chúa, nên cũng không biết tìm đến lòng xót thương của Chúa.
Nếu hiện tình đang xảy ra đúng như vậy, thì chúng ta là những môn đệ tin theo Chúa Giêsu, phải ưu tiên lo đổi mới chính bản thân mình được nên kẻ kính sợ Chúa, để tìm nơi Chúa lòng xót thương cứu độ.
Phải bắt đầu từ chính bản thân mình. Đó là lời nguyện chúc chân thành tha thiết xin gởi đến mọi người gần xa, và tất nhiên cho chính kẻ hèn mọn này.

Khao khát Chúa

1.
Tuổi già, tôi cảm thấy đời mình như ngọn đèn sắp tắt. Thế nhưng đôi khi, tôi lại cảm thấy sáng rực lên trong tôi một ngọn lửa thiêng, tỏa ra hơi nóng ngọt ngào, lửa thiêng đó là lòng khao khát Chúa.
Ngay những ngày này, và ngay chính lúc này, tôi khao khát Chúa hơn bao giờ hết.
2.
Tôi khao khát chính Chúa, chứ không phải những công trình của Chúa.
Khao khát Chúa là như nhìn thấy Chúa, nên chờ đợi ngóng trông.
Tôi đợi chờ mong mỏi Chúa, vì tôi tin Chúa thương tôi, Chúa lo liệu mọi sự cho tôi.
Tôi tin Chúa thương và lo cho tôi, nên Chúa dù rất xa mà lại rất gần. Vì xa nên mới khát khao, vì gần nên mới thân mật.
Khát khao và thân mật nảy sinh tâm tình ca ngợi Chúa.

Trong tâm tình ca ngợi
, đầy khát khao thân mật hướng về Chúa, tôi đang nhận ra rất rõ những gì Chúa đã thương tôi. Tôi chỉ xin nêu lên mấy điều tôi cho là quan trọng nhất.3.
4.
Điều thứ nhất là Chúa đã và đang tha thứ cho tôi.
Tôi tội lỗi lắm, tôi yếu đuối lắm. Thánh Phaolô xưa nói về mình: “Điều tốt tôi muốn làm thì tôi lại không làm. Điều xấu tôi không muốn làm, thì tôi lại cứ làm” (Rm 7, 19). Nay tôi cũng nói về tôi như thế. Hiện tình của tôi chắc là bi đát hơn thế.
Chính trong tình trạng đó, tôi được Chúa thương, Chúa đến để cứu tôi, Chúa tha thứ cho tôi.
5.
Khi tôi khao khát Chúa, thì tôi khao khát sự tha thứ của Chúa.
Trong sự tha thứ của Chúa, tôi thấy không chỉ là tha thứ tội lỗi, mà còn sửa lại những hậu quả xấu do tội lỗi đã gây nên.
Hậu quả xấu của tội là những vết thương vô hình mà tội lỗi để lại. Tội được tha, nhưng những vết thương vô hình của tội vẫn còn đó. Tôi xin Chúa thương rửa sạch, băng bó, chữa lành những vết thương ấy.
Hậu quả xấu của tội là những gương mù, mà tội lỗi gây nên cho cộng đoàn và xã hội. Tội được tha, nhưng gương mù vẫn còn đó. Tôi xin Chúa thương xóa sạch những gương mù đó, bằng những gì Chúa biết là tốt hơn cả.
Hậu quả xấu của tội là đã không gieo hạt giống Tin Mừng Nước Chúa, mà lại gieo cỏ lồng vực. Tội được tha. Nhưng tôi xin Chúa thương đừng vì tội của tôi, mà Nước Chúa bị chậm phát triển.
6.
Khi khao khát Chúa là như vậy, tôi mới hiểu Chúa muốn tôi phải góp phần nào đau đớn, để cùng với Chúa mà đền tội. Chính Chúa sẽ giúp tôi chịu phần đau đớn ấy, một cách êm dịu, vì Chúa thương tôi.
7.
Điều thứ hai là Chúa đã và đang đỡ nâng tôi trên những chặng đường khó khăn hiểm trở.
Tôi đã và đang gặp những chặng đường hiểm trở cả về phần xác lẫn phần hồn.
Hiểm trở về phần xác, như sự sa sút trầm trọng về sức khỏe.
Hiểm trở về phần hồn, như sự sa sút trầm trọng về nghị lực phấn đấu nội tâm.
Nhận thức rõ tình hình sa sút ấy, tôi khao khát Chúa. Trong khao khát ấy có sự khao khát ơn Chúa đỡ nâng tôi.

Thực sự, Chúa đang nâng đỡ tôi. Nâng đỡ căn bản nhất là Lời Chúa hứa:
 “Lòng anh em đừng xao xuyến. Hãy tin vào Thiên Chúa và tin vào Thầy. Trong nhà Cha của Thầy có nhiều chỗ. Nếu không, Thầy đã nói với anh em rồi, vì Thầy đi dọn chỗ cho anh em. Nếu Thầy đi dọn chỗ cho anh em, thì Thầy lại đến và đưa anh em về với Thầy, để Thầy ở đâu, anh em cũng ở đó, và Thầy đi đâu, thì anh em biết đường rồi (Ga 14, 1-4).8.
Khi tôi khao khát Chúa và trình bày với Chúa về nỗi lo cho cuộc đời mình, thì Chúa đã nói với tôi những lời trên đây. Tôi được an ủi.
9.
Tôi nhận thấy điều này: Cho dù hoàn cảnh có xấu mấy đi nữa, tôi vẫn được Chúa dành cho một chỗ trong Nước Chúa. Chỗ đó gần bên Chúa. Đúng như lời Chúa hứa: “Thầy ở đâu, con cũng ở đó với Thầy”.
Tôi thấy đúng là như vậy.
Điều quan trọng nhất đối với tôi là tôi được ở bên Chúa.
Kinh nghiệm cho tôi thấy, nếu khao khát Chúa là để xin Chúa cho mình được thành công này, thành công khác theo ý mình, thì rất sai.
Kinh nghiệm cũng cho tôi thấy. Nếu gặp trở ngại trên đường đời, mà trốn tránh nó bằng cách tìm quên đi, và bằng những giải trí thì cũng rất sai.
10.
Phải tìm được ở bên Chúa. Chỉ có cách đó, mới thực sự được bình an. Bình an đó chính là một ơn trọng Chúa ban, chứ không do ý chí và công trạng.
11.
Điều thứ ba là Chúa sẽ phán xét tôi theo cách tôi xét đoán người khác.
Khi tôi khao khát Chúa, Chúa cho tôi thấy Chúa mà tôi khao khát, sẽ giúp tôi trong việc xét đoán người khác.
Trước đây, đôi khi tôi thích xét đoán người khác. Tôi tưởng đó là việc bình thường, thậm chí còn là việc tốt.
Nhưng, khi khao khát Chúa, và Chúa đến với tôi, Chúa cho tôi thấy: Thói hay xét đoán người khác có thể sẽ rất hại cho tôi, nếu tôi xét đoán xấu cho họ. Bởi vì “Anh em xét đoán thế nào, thì anh em cũng sẽ bị Thiên Chúa xét đoán như vậy” (Mt 7, 1-2).
12.
Trong cuộc sống, tôi cần nhận ra kẻ tốt người xấu, để những liên đới xã hội được tốt. Muốn được thế, xét đoán lành mạnh là hết sức quan trọng.
Thế nhưng, xét đoán không lành mạnh lại đang là một hiện tượng phổ biến. Nên tôi càng cần phải thận trọng trong việc xét đoán. Nếu không có bổn phận phải xét đoán ai, thì đừng xét đoán họ. Nếu có bổn phận phải xét đoán ai, thì hãy để công lý và yêu thương cùng ôm lấy nhau mà xét đoán.
13.
Đấng sẽ phán xét tôi sau cùng là Chúa. Chúa sẽ phán xét một cách công minh và dễ hiểu. Tôi xét đoán người khác thế nào, thì sẽ được Chúa xét đoán tôi như vậy. Chúa đã quả quyết như thế. Và do đó, tôi cần phải thế nào trong việc xét đoán người khác.
14.
Trên đây là đôi chút chia sẻ những gì đang xảy ra trong tôi.
Tôi thấy sự khao khát Chúa và được gặp Chúa là tình yêu thương xót đang được Chúa thực hiện nơi tôi.
Sẽ là xúc phạm đến Chúa, nếu tôi không coi đó là ơn trọng Chúa ban cho tôi. Vì thế, tôi xin hết lòng cảm tạ ngợi khen Chúa vì ơn rất trọng đó.
Tôi cũng xin thân ái cảm ơn mọi người đã giúp tôi khao khát Chúa và gặp được Chúa.
Tôi như được trẻ lại, với mùa Xuân mới là tình yêu Chúa bao la, vô cùng, vô tận. Tôi sẽ được ở bên Chúa đời đời mãi mãi. Hạnh phúc biết bao!

NGHE RADIO CÔNG GIÁO

SỨ ĐIỆP

complex{fbig2}/Su Diep Chua Giesu,Su Diep Chua Cha,Su Diep Duc Me

SỐNG ĐẠO

complex{fbig2}/Song Dao,Cac Thanh,Guong Sang,Cau Nguyen

ĐIỀM BÁO

complex{fbig2}/Dau Chi Thoi Dai,Dau Hieu Thoi Cuoi,Diem Bao

GIÁO HỘI

complex{fbig2}/Tin Giao Hoi,Vatican,Giao Hoang

CHIA SẺ

complex{fbig2}/Suy Tu,Chia Se,Suu Tam

ĐỜI SỐNG

complex{fbig2}/Tong Hop, Suc Khoe, Doi Song

NGHE

complex{fbig2}/Audio, Bai Giang, Am Nhac

XEM

complex{fbig2}/Video, Thanh Ca,

ẢNH

[Duc Giao Hoang][gallery2]

Author Name

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

Được tạo bởi Blogger.