Thứ Bảy, 4 tháng 11, 2017

Mười Lạm dụng phụng vụ thường gặp nhất - The Ten Most Common Liturgical Abuses

Mười Lạm dụng phụng vụ thường gặp nhất - The Ten Most Common Liturgical Abuses

Before Vatican II there weren’t any surprises when it came to the Mass. Now in many parts of the United States you’ll find priests improvising as they go along. Even archbishops issue pastoral letters directing things at odds with liturgical regulations. As Pope John Paul II noted in a 1998 ad limina address to the American bishops of the western states, not all of the changes in the liturgy “have always and everywhere been accompanied by the necessary explanation and catechesis; as a result, in some cases there has been a misunderstanding of the very nature of the liturgy, leading to abuses, polarization, and sometimes even grave scandal.”
“Scandal” is a word much in the news these days, but it doesn’t really mean a shameful or sexual misdemeanor. “Scandal” in the Church’s vocabulary means just what it means in the Bible: a stumbling block, something that obstructs a person’s way to the faith (Matt. 18:6–9).
When the Mass is presented as something casual, entertaining, or improvisational, the whole point of it disappears. If the priest conducts himself as if Christ were not truly present in the Eucharist, why should the lay people in his parish think the Eucharist means anything? Why should they bother to go to Mass at all? Although census figures report that the Church in America is growing, only twenty-five percent of Americans who call themselves Catholic attend Mass regularly (down from seventy percent before the liturgical reforms following Vatican II). Worse, close to two-thirds of American Catholics say they don’t believe in the True Presence of Christ in the Eucharist—and many of those are among the twenty-five percent who still attend Mass.
A strong argument can be made that the loss of structure in liturgy caused an erosion of faith that in turn dealt a near-mortal blow to the American priesthood. Religious vocations, always sufficient in this country, began dropping off as the new order of the Mass was imposed without the necessary explanation and catechesis. Now many parishes have priests of other nationalities; we have become virtually a missionary country.
In an atmosphere of free-form liturgy, it’s up to the laity to know the laws about texts, gestures, the sacred objects used, and the proper conduct of the Mass; to obey those laws; and to see that the clergy obeys them, too. It’s up to us to call our priests back to due reverence when it comes to matters of taste that aren’t covered by law. It’s also important to know the difference between matters of law and matters of taste, because you have to know when you can insist and when you have to persuade. But by and large the laws binding on all priests are enough to bring back the reverence that is all too often missing.
If you question some liturgical practice at your parish, go to your nearest Catholic library or bookstore and have a look at these texts: the General Instruction on the Roman Missal (GIRM); the Code of Canon Law (its acronym, CIC, is derived from its Latin title, Codex Iuris Canonici); the Ceremonial of Bishops (CB); and the Ceremonies of the Modern Roman Rite (CMRR). The Documents on the Liturgy 1963-1979 (DOL) published by the Liturgical Press in Collegeville, Minnesota, includes many kinds of regulations in a single volume; so does The Liturgy Documents: A Parish Resource by Liturgy Training Publications at the Archdiocese of Chicago.
Check the directives from popes and Vatican congregations, particularly the Congregation for Sacraments and Divine Worship (CSDW). The Congregation publishes the answers to questions of interest in a periodical called Notitiae. These reinforcements of law are binding on all the faithful, and they go into greater detail than the laws themselves can; but mostly they repeat that the laws must be followed in this and every other instance.. Pauline Books & Media publishes many of these documents in inexpensive editions. And if you have a computer, check the Internet. You can easily find the complete texts of just about any Church document, free, including a good many articles from Notitiae.
Above all get a copy of the Order of Mass approved for use in the United States. Unfortunately, it’s hard to find the Order outside of huge altar books, which are expensive, or missalettes, which aren’t always accurate. Pangaeus Press in Dallas publishes an affordable edition of the Order.
When you have the applicable laws, write to the offending priest, citing the law, chapter, and verse and quoting it in full. Be objective and charitable; if you can, phrase your concerns as questions. An errant priest simply might not know what he’s doing, but whether he’s negligent or willful he might get obstinate or try to save face when his error is pointed out. If you get no satisfaction after a reasonable exchange, repeat your concerns to the priest in writing and send a copy to your bishop. It might end up being a longer and less pleasant process than you’d think. So be prepared to repeat the process and to keep the focus on the exact issue and the exact laws that it violates. As frustrating as the process might get, never lose your sense of charity. If your complaint comes to a successful conclusion, don’t crow about it; you haven’t won anything. The law has been fulfilled. The Blessed Sacrament has won.
Here are the most common abuses that you find in American liturgies today, with a few references to the laws that prohibit them. Check out those references and you’ll probably find laws on similar problems in your own parish.
1. Disregarding the prescribed text of the Order of Mass.
This particular abuse is perhaps the most widespread. You might think that the mere existence of a prescribed, official Order of Mass would be enough to show priests that they’re not to change or improvise, but it isn’t.
It’s not uncommon to find lectors eliminating male references to God in the Scripture readings or using the New Revised Standard Version of the Bible (or other inaccurate and unapproved ones) for the readings. You sometimes hear priests changing the words of the Nicene Creed—omitting the word “men” in “for us men and for our salvation” is the most common violation—or omitting the Creed altogether; saying aloud the prayers to be said quietly; or generalizing them, saying, for instance, “Lord, wash away our iniquities and cleanse us of our sins” (instead of “my” and “me”).
You hear priests changing the tense and thereby the sense of phrases like “pray that our sacrifice is acceptable” instead of “may be acceptable” or “the Lord is with you” instead of “the Lord be with you.” You hear them inviting the congregation to join in prayers specified as the priest’s alone. On occasion you even find priests winging it during the Eucharistic Prayer. And beyond the improvised words you’ll find a lot of flippant practices like using blue vestments for Marian feasts or gingerbread for the Eucharist at children’s Masses.
All of this is unlawful: “Regulation of the sacred liturgy depends solely on the authority of the Church, that is, on the Apostolic See and, as laws may determine, on the bishop. Therefore no other person, even if he be a priest, may add, remove, or change anything in the liturgy on his own authority” (Constitution on the Sacred Liturgy, 22, repeated in documents like Sacram Liturgiam; Tres Abhinc Annos; CIC 841, 846; and many other laws and regulations). Deviations from the Order are illicit, and when done intentionally they’re a grave offense both against the Church and the faithful who have a right to an authentic liturgy (Inaestimabile Donum, CSDW, April 3, 1980).
2. Interrupting the Mass.
The priest has no more right to interrupt the Mass from the sanctuary than you have to interrupt it from the pews. At the conclusion of Mass the lector or priest may make general announcements for the information of the parish; that’s specified in the Order. But no one may stop the Mass to make announcements, give financial reports, or make pleas for funds (Inter Oecumenici; Inaestimabile Donum). No one may stop the Mass for extra homilies (CSDW, Liturgicae Instaurationes 2(a)) and certainly not for other activities that are themselves unlawful, like skits or “liturgical dance.”
3. Omitting the penitential rite.
This one is often misunderstood. A priest may choose to use the rite of blessing and sprinkling as given in the Order, in which case he must omit the “Lord have mercy.” But a priest can never omit the penitential rite altogether, and he cannot give a general absolution during the penitential rite of the Mass as a substitute for individual Reconciliation (nor can he do so during a communal penance service [CIC 961]).
There are other options available to the celebrant elsewhere in the Order. The sign of peace, for instance, is optional (GIRM 112). If he includes it, though, the priest is not allowed to leave the sanctuary to exchange it with the congregation (GIRM 136).
4. Replacing or omitting the homily. 
A priest may omit the homily only on weekdays that are not holy days. On Sundays and holy days he must give a homily (Sacrosanctum Concilium; CIC 767); it should relate the readings to one another and indicate how their message can be applied to the lives of his parishioners (Paul VI, Evangelii Nuntianidi; Inter Oecumenici). No priest can substitute announcements, financial reports, or pleas in place of the homily, nor add such things to it. Of course the Holy See isn’t going to make a fuss if he takes a couple of sentences at the end of the homily to make an announcement, tell how much is in the building fund, or mention a second collection.
Nobody who is not a priest, deacon, or bishop can give the homily at Mass; nobody who is not ordained can give a “talk” or “reflection” in place of the homily (CIC 766–768). Although some few groups like the Society for the Propagation of the Faith have a dispensation to speak on behalf of an order or mission at the time appointed for the homily, it is never permitted without that dispensation—not even if he (or, worse, she) gives a short homily before launching into the appeal. An ordained minister gives a homily structured on certain guidelines; that’s it.
Incidentally, he may not leave the sanctuary during the homily (GIRM 97).
5. Dictating posture.
There are parishes where the ushers will ask you to stand when you’re kneeling. Many churches are being built now without kneelers to discourage you from kneeling at all. This violates the law and does no honor to Christ nor to the martyrs who died rather than compromise the outward signs of their faith.
But if the celebrant and his ushers can’t mandate your posture, the law can, and it does. Everybody at Mass is supposed to be uniform in standing, sitting, and kneeling (GIRM 20), and there are universal rules about it. In this country you are still required to kneel during the Consecration, from after the end of the Sanctus until the Great Amen, even if there aren’t any kneelers (GIRM 21; Appendix to the General Instruction 21). You are required to bow or kneel at the words “by the power of the Holy Spirit” in the Creed (GIRM 98). You are required to genuflect whenever you pass the Eucharist, whether it’s in the tabernacle or publicly exposed except when in procession (GIRM 233; CB 71). And contrary to what you might see these days, the Eucharist’s tabernacle can’t be tucked out of the way. It should be “placed in a part of the church that is prominent, conspicuous, beautifully decorated, and suitable for prayer” (CIC 938).
After Communion, though, you’re free to stand, sit, or kneel as you choose.
6. Dictating the manner of reception of the Eucharist.
Vatican II never mentioned receiving the host in hand. But when some countries introduced the practice illicitly Pope Paul VI surveyed the world’s bishops to see if it should be allowed where it already existed. Rather than suddenly suppressing reception in the hand, the pope granted an indult intended to let the practice continue for a time in those areas where it already existed. Oddly enough, the bishops of the United States—where the practice did not exist—asked permission of the Holy See to introduce it here. Even more amazingly, they got it.
Still, universal Church law does not permit reception of the Sacrament in the hand, and John Paul II disapproves of the practice. The indult that allowed it specified that reception in the hand “must not be imposed” (CSDW, En réponse, 1969). Absolutely no priest or extraordinary minister of Holy Communion may refuse to administer the Eucharist on the tongue. Your right to determine which lawful manner you use is stated in the GIRM (Appendix for the United States, 240b).
The chalice cannot be left on the altar for people to pick up and drink from, not even during lightly attended Masses. The celebrant must distribute the Sacrament (United States Bishops’ Directory on Communion Under Both Species, 47). In fact, you’re not allowed to dip your host into the chalice; you have to take the cup and drink from it (DCUBS 45).
By the way, as to Eucharistic ministers, it’s important to note that they’re not supposed to help distribute the Sacrament routinely; only if there’s an unusually large number of people at Mass or if they’re sent to distribute extraordinarily outside of Mass, as to the sick. They are not supposed to assist at all when a priest is in attendance. Their office has nothing whatever to do with increased participation by the laity.
7. Ignoring rules for reception of the Eucharist.
The official statement of the rules for reception has recently been rewritten by the National Conference of Catholic Bishops, and unfortunately it’s pretty vague. But it still says clearly that “in order to be properly disposed to receive communion, participants . . . normally should have fasted for one hour,” abstaining from food and drink except water or medicine.
The rewrite also goes to great lengths to say that non-Christians and Christians not in communion with the Church are welcome to come to Mass, but it’s not nearly so clear as it used to be on the fact that they may not receive the Eucharist. The new phrase “ordinarily not admitted to holy communion” makes some Catholics—and too many priests—figure that it’s all right for non-Catholics to take communion on special occasions like weddings or funerals, or if the non-Catholic is a prominent person like a government official or head of state. Exceptions are so few and given in circumstances so rare that it might have been more helpful to write simply “not admitted to holy communion”; but that’s for the bishops to say.
Naturally, you’re also required to be free from “grave” sin—what we all used to call “mortal” sin—which means Reconciliation before reception if you have committed a grave offense. And, no, the theology about what constitutes a grave sin has not changed, even if the terminology has.
8. Holding hands during the Our Father.
This is oddly widespread in the United States but it’s an illicit addition to the liturgy. The official publication of the Sacred Congregation for the Sacrament sand Divine Worship, Notitiae (11 [1975] 226), states the practice “must be repudiated . . . it is a liturgical gesture introduced spontaneously but on a personal initiative; it is not in the rubrics.” And anything not in the rubrics is unlawful, again because “no other person . . . may add . . . anything [to] the liturgy on his own authority” (ibid).
Notitiae (17 [1981] 186)) also reaffirms that the priest may never invite the congregation to stand around the altar and hold hands during the Consecration. He stays in the sanctuary and we stay outside of it.
9. Performing liturgical dance.
Introducing dance into the liturgy in the United States would be to add “one of the most desacralized and desacralizing elements” leading to “an atmosphere of profanity, which would easily suggest to those present worldly places and profane situations. Nor is it acceptable to introduce into the liturgy the so-called artistic ballet because it would reduce the liturgy to mere entertainment” (Notitiae11 [1975] 202–205).
10. Closing the holy water fonts at some seasons.
This is another innovation introduced spontaneously, and while holy water fonts are not integral parts of the Mass, emptying them during Lent or Advent is wrong no matter how you look at it. It’s not found anywhere in liturgical law, which is reason enough to suppose it to be forbidden. And it makes absolutely no sense. Holy water is a sacramental, so its right use carries with it a certain degree of forgiveness of sin and remission of punishment (Catechism of the Catholic Church, 1668; CB 110–114). There is no positive spiritual benefit in depriving the faithful of this legitimate aid at any time. In fact, removing it during penitential seasons is bizarre—that’s when we need it most.
By the way, because the penitential rite of the Mass and reception of the Eucharist remit venial sins, there’s no need to use holy water on the way out of Mass. Unless you’ve been up to some mischief in those few minutes.
As a postscript, I mention something that might be categorized as an abuse by the laity: parish-hopping. The Code of Canon Law provides that “The precept of participating in the Mass is satisfied by assistance at a Mass which is celebrated anywhere in a Catholic rite either on the holy day or on the evening of the preceding day” (1248, para. 1). Consequently, you can fulfill your Sunday obligation by going to a Mass anywhere. While your legal membership still remains in your local parish, the only times you are required to check in there are when you want to receive a special sacrament (e.g., marriage, confirmation) for which the priest needs the jurisdiction to administer.
Nevertheless, if you flee your home parish when things get ugly, you are in a sense not living up to your responsibility as a lay person. It is your duty to point out that liturgy is not entertainment. The liturgy is reality, the primary reality of this world. Christ is God, the reality on whom the secondary reality of creation depends (“through him all things were made,” remember?). And the liturgy is the sacrament by which he comes personally and physically among us. The Mass is indisputably the single most important thing that human beings can do.
You have your part to fill in this great work. In fact, that’s what the liturgy is: the word is from the Greek meaning “the laity’s job.” We are the Church itself, we are not the Church’s customers. Still less are we the Church’s audience. And we have a right to authentic liturgy (Inaestimabile Donum), liturgy exactly in line with all applicable rules and celebrated with a suitable sense of reverence (CIC 528). So if your priest offers sloppy, illicit, or even inappropriate liturgies, guess whose job it should be to pitch in and fix the problem?

Nhiều người sẽ khước từ Lời Mời Gọi từ Thiên Đàng vì sợ hãi

Nhiều người sẽ khước từ Lời Mời Gọi từ Thiên Đàng vì sợ hãi

Thứ tư ngày 6 tháng 3 năm 2013, lúc 09:45
Hỡi con gái yêu dấu của Ta, Ta mời gọi tất cả những ai tin vào Ta, Chúa Giêsu Kitô, trên toàn thế giới hãy lắng nghe Ta.
Rất nhiều người trong các con sẽ cảm thấy khó chấp nhận nỗi đau mà các con sẽ phải đối mặt vì Danh Ta. Cho đến nay, đau khổ của các con đã được hạn chế ở mức đau buồn mà các con cảm nhận trong linh hồn vì tội lỗi của nhân loại và vì sự Hy Sinh mà Ta đã thực hiện để cứu nhân loại khỏi sự độc ác. Giờ đây, các con sẽ bị nhạo báng vì Đức Tin của các con và người ta sẽ làm cho các con phải cảm thấy xấu hổ khi các con gìn giữ Giáo Huấn của Ta và gìn giữ những Lề Luật của Thiên Chúa.
Nhiều người sẽ khước từ Lời Mời Gọi này từ Thiên Đàng vì sợ hãi. Việc nhìn nhận rằng giờ đây Ta đang thông truyền cho nhân loại nhằm chuẩn bị họ cho Cuộc Quang Lâm của Ta không phải là điều mà người ta dễ dàng đón nhận. Vị ngôn sứ của Ta là ai? Và những người đã đến trước cô ấy nhân Danh Ta là ai? Làm thế nào để các con biết được cô ấy đang nói Sự Thật khi có quá nhiều ngôn sứ giả và những kẻ mạo danh đang gây hoang mang cho các con? Chưa từng có một ngôn sứ nào được Thiên Đàng sai đến mà lại không bị nhạo báng, bị ngược đãi, bị làm cho khốn khổ và bị đối xử tàn bạo. Không một ai. Nhiều người đã bị giết hại. Các con có thể đoan chắc rằng khi những hoa quả trong Sứ Vụ của Ta, được ban cho những ngôn sứ như họ, đem lại kết quả là việc cầu nguyện và sự hoán cải, thì họ đã được Thiên Chúa sai đến thế gian, để chuẩn bị cho con cái Thiên Chúa quay về với Người.
Hãy nhận biết rằng, những ngôn sứ chân thật của Ta sẽ đứng vững trước thử thách của thời gian và những ai phớt lờ những Thông Điệp mà họ mang đến cho nhân loại, sẽ phải khóc lóc và nghiến răng. Khi các con đả phá Lời Chí Thánh của Ta, được ban qua các ngôn sứ chân thật, các con xâm phạm đến Thánh Ý của Thiên Chúa. Giờ đây các con có thể không cảm thấy xấu hổ. Các con có thể cho rằng các con đang bảo vệ Lời Chí Thánh Ta, khi các con tấn công những ngôn sứ của Ta, nhưng cuối cùng khi những thiệt hại mà các con gây ra đối với Sứ Vụ này, Sứ Vụ cuối cùng của Ta trên trái đất, được tỏ lộ cho các con, thì các con sẽ phải vô cùng khiếp sợ và đau buồn.
Nếu các con yêu mến Ta, các con phải luôn tỉnh thức và đọc cho kỹ những lệnh truyền của Ta. Nếu các con không lưu tâm đến những cảnh báo của Ta, được ban cho các con bởi Tình Yêu của Thiên Chúa, thì các con sẽ khước từ Sự Thật. Chỉ có Sự Thật mới có thể cứu được các con. Sự Thật là dưỡng khí cần thiết để duy trì sự sống linh hồn các con. Nếu không có Sự Thật, các con sẽ không thể nhìn thấy Ta cách rõ ràng, cũng như các con không thể đưa ra những chọn lựa chính xác. Hãy nhớ rằng Ta là Sự Thật. Nếu không có Ta, các con sẽ không có sự sống.
Chúa Giêsu của các con
Chuyển dịch từ nguồn: The Book of Truth
Ủy Ban Giáo Hoàng Thúc Đẩy Sự Hiệp Nhất Các Ki-Tô Hữu và Liên Hiệp Luther Quốc Tế

Ủy Ban Giáo Hoàng Thúc Đẩy Sự Hiệp Nhất Các Ki-Tô Hữu và Liên Hiệp Luther Quốc Tế

Tuyên Bố chung của Liên Hiệp Luther Quốc Tế và của Ủy Ban Giáo Hoàng Thúc Đẩy Sự Hiệp Nhất Các Ki-Tô Hữu nhân dịp bế mạc năm tưởng nhớ chung Phong Trào Cải Cách, 31.10.2017
Vào ngày 31 tháng 10 năm 2017, tức ngày cuối cùng của năm tưởng nhớ Đại Kết Phong Trào Cải Cách, chúng tôi cảm thấy biết ơn một cách sâu xa trước những ân huệ thiêng liêng và Thần Học mà Phong Trào Cải Cách đã tặng ban cho chúng ta, và cùng với những người bạn Đại Kết của mình trên toàn thế giới, chúng tôi đã tưởng nhớ tới Phong Trào đó. Đồng thời, chúng tôi cũng xin mọi người tha thứ cho những thiếu sót của chúng tôi, cũng như tha thứ cho việc các nam nữ Ki-tô hữu đã làm tổn thương thân thể Chúa Ki-tô, và đã gây tổn thương cho nhau trong suốt nhiều thế kỷ vừa qua, kể từ lúc bắt đầu Phong Trào Cải Cách cho tới nay.

Với tư cách là những nam nữ của Giáo hội Công giáo và Luther, chúng tôi biết ơn cách sâu sắc đối với con đường Đại Kết mà chúng ta đã cùng đi lên trong 50 năm qua. Con đường lữ hành được gánh mang bởi những lời cầu nguyện, những buổi cử hành Phụng Vụ chung và bởi cuộc đối thoại Đại Kết của chúng ta, đã dẫn tới chỗ bãi bỏ những lời kết án, và làm cho sự hiểu biết và thông cảm lẫn nhau được lớn lên, cũng như dẫn tới việc làm cho những thống nhất về Thần Học có tính quyết định được nổi bật lên. Khi tận mắt chứng kiến những ơn lành thiên hình vạn trạng mà chúng ta đã được ban tặng trên con đường này, chúng tôi nâng tâm hồn lên cùng Thiên Chúa Ba Ngôi, và ngợi khen Ngài vì lòng Nhân Hậu mà Ngài đã tặng ban cho chúng ta.

Hôm nay chúng tôi tái nhìn lại một năm với nhiều biến cố Đại Kết đáng ghi nhận, mà năm này đã bắt đầu vào ngày 31 tháng 10 năm 2016 với một buổi Phụng Vụ Đại Kết chung giữa Giáo hội Công giáo và Giáo hội Luther tại Lund, Thụy Điển, trong sự hiện diện của nhiều người bạn Đại Kết của chúng ta. Đức Phan-xi-cô và Đức Giám Mục Munib A. Younan – chủ tịch Liên Hiệp Luther quốc tế vào thời ấy -, đã cùng điều hành buổi Phụng Vụ đó, và trong khuôn khổ của buổi Phụng Vụ vừa nêu, hai Ngài đã cùng ký một tuyên bố chung, mà tuyên bố đó đã bày tỏ ý định tiếp tục con đường Đại Kết để hiệp nhất với nhau theo nguyện ước mà Chúa Ki-tô đã cầu xin (xc. Ga 17,21). Cũng trong ngày hôm hó, sự phục vụ chung của chúng ta cho những người đang cần tới sự giúp đỡ và tình liên đới của chúng ta cũng đã được củng cố thông qua một tuyên bố có tính định hướng của Caritas Quốc Tế, cũng như của Quốc Tế Vụ do Liên Hiệp Luther Quốc Tế phụ trách.

Đức Phan-xi-cô và chủ tịch Younan đã cùng tuyên bố rằng: „Nhiều thành viên trong các cộng đoàn chúng ta đang khao khát được lãnh nhận Bí Tích Thánh Thể tại cùng một Bàn Thánh như là dấu chỉ cụ thể cho sự hiệp nhất hoàn toàn. Chúng tôi trải qua nỗi khổ đau của tất cả những ai đang chia sẻ toàn bộ cuộc sống mình, nhưng lại không thể chia sẻ sự hiện diện cứu độ của Thiên Chúa nơi bàn tiệc Thánh Thể. Chúng tôi nhìn nhận trách nhiệm mục vụ chung của mình trước việc đối diện với cơn đói khát tinh thần của nhiều người chúng ta đang mong được hiệp nhất trong Chúa Ki-tô. Chúng tôi khát mong rằng, những vết thương ấy nơi thân thể Chúa Ki-tô sẽ được chữa lành. Điều này chính là mục tiêu của những nỗ lực Đại Kết mà chúng ta đang thực hiện. Chúng tôi mong ước sao cho những nỗ lực đó được tiến về phía trước, kể cả với cách thức là, chúng tôi canh tân sự dấn thân của mình trong cuộc đối thoại Thần Học.

Một phúc lành tiếp theo mà Năm Tưởng Nhớ này đã mang tới, nằm ở chỗ, đây là lần đầu tiên, cả hai phía Công giáo và Luther đã cùng nhìn xem Phong Trào Cải Cách từ viễn tượng Đại Kết. Điều này tạo điều kiện cho một cách nhìn mới về những sự kiện của thế kỷ XVI, mà những sự kiện đó đã dẫn chúng ta tới chỗ chia rẽ. Chúng tôi ý thức rằng, thực ra, quá khứ là điều không thể thay đổi, nhưng sự ảnh hưởng của nó trên chúng ta ngày nay vẫn có thể được biến đổi thành một xung lượng nhằm làm cho sự hiệp thông lớn lên, cũng như thành một dấu chỉ của niềm hy vọng đối với thế giới, trong ý nghĩa của việc vượt thắng những chia rẽ và sự tan vỡ. Một lần nữa, vấn đề đã rất rõ ràng rằng, những điều làm cho chúng ta hiệp nhất lại với nhau thì nhiều hơn rất nhiều so với những điều làm cho chúng ta bị chia rẽ. Chúng tôi hoàn toàn vui mừng rằng, „Tuyên Bố Chung Về Thuyết Biện Hộ“, mà liên hiệp Luther Quốc Tế và Giáo hội Công giáo Rô-ma đã ký kết cách long trọng vào năm 1999, và cũng đã được ký kết bởi Hội Đồng Quốc Tế Các Giáo Hội Methodis vào năm 2006, cũng như bởi Cộng Đồng Quốc Tế của Các Giáo Hội Cải Cách ngay trong năm mừng kỷ niệm này. Hôm nay, Tuyên Bố đó lại cũng được chào đón và tiếp nhận bởi cộng đồng các Giáo hội Anh giáo trong một nghi lễ long trọng tại Westminster Abbey. Trên nền tảng căn bản đó, các cộng đoàn Ki-tô giáo chúng ta có thể xây dựng một sự hiệp thông ngày càng khắng khít hơn trong sự tâm đầu ý hợp về mặt thiêng liêng, và về chứng tá chung trong sự phục vụ Tin Mừng.

Chúng tôi nhìn nhận và đánh giá cao những buổi cầu nguyện và những buổi Phụng Vụ chung mà chúng đã và sẽ tiếp tục được cử hành bởi cả hai Giáo hội Công giáo và Luther cùng với những người bạn Đại Kết của chúng ta trong các tôn giáo khác nhau trên toàn thế giới, cũng như những cuộc gặp gỡ Thần Học và những tài liệu quan trọng nhằm đưa tới sự hiểu biết mà chúng đã định hình cho năm kỷ niệm này.

Đối với tương lai, chúng tôi cam đoan, dưới sự hướng dẫn của Chúa Thánh Thần, sẽ tiếp tục con đường chung của chúng ta để đi tới sự hiệp nhất lớn hơn, chiếu theo Thánh Ý của Chúa Giê-su Ki-tô, Chúa chúng ta. Với ơn trợ giúp của Thiên Chúa, được đỡ nâng bởi lời cầu nguyện, chúng tôi muốn thẩm định về sự hiểu biết của mình về Giáo hội và về Bí Tích Thánh Thể, trong sự chăm lo cho một sự đồng tâm nhất trí có tính căn bản với mục tiêu thắng vượt những bất đồng đang tồn tại giữa chúng ta. Với niềm vui và niềm biết ơn sâu xa, chúng tôi tin tưởng rằng, „Đấng đã bắt đầu thực hiện nơi chúng ta một công việc tốt lành như thế, cũng sẽ đưa công việc đó tới chỗ hoàn thành cho đến ngày Chúa Ki-tô Giê-su quang lâm“ (Phil 1,6).

Rô-ma ngày 31 tháng 10 năm 2017

Ủy Ban Giáo Hoàng Thúc Đẩy Sự Hiệp Nhất Các Ki-Tô Hữu
và Liên Hiệp Luther Quốc Tế

Minh Trần – CTV của trang thông tin Giáo xứ Thánh Mẫu – chuyển ngữ

Mười điều răn Giáo Hoàng đang lấn át ĐẠO ĐỨC CHÚA TRỜI CÓ MƯỜI ĐIỀU RĂN

Mười điều răn Giáo Hoàng đang lấn át ĐẠO ĐỨC CHÚA TRỜI CÓ MƯỜI ĐIỀU RĂN

Thông điệp “Chúc tụng Chúa” của Đức Phanxicô đã được công bố ngày thứ năm 18-6 ở Vatican. Tài liệu 190 trang này không phải chỉ để viết cho người công giáo. Đây là tiếng kêu muốn nói đến “với từng người trên hành tinh” này để “cứu quả đất bị tàn phá, bị hủy hoại do bệnh tật làm hư hại đất, nước, không khí và mọi sinh vật sống trên quả đất.”
Đây là tiếng gọi bức bách kêu gọi tất cả các nhà cầm quyền, các kinh tế gia, các tổ chức quốc tế, các tôn giáo phải có trách nhiệm để “xây dựng một tình liên đới toàn vũ mới” đối diện với tình trạng hư hoại của môi trường, với các đe dọa môi sinh, chiến tranh và tai ương thiên nhiên đè nặng trên tương lai nhân loại.
Đức Phanxicô đề nghị một “môi sinh toàn diện”. Theo ngài, khủng hoảng môi sinh toàn thế giới, nguồn nước bị đe dọa thiếu trầm trọng ở một số nơi, khí hậu nóng lên sẽ không giải quyết được nếu không có một chiến lược toàn diện, bao gồm giải pháp cho các vấn đề nghèo khổ và phát triển, đặt lại vấn đề các phương cách sản xuất bừa bãi theo lợi nhuận, phải có một cách sản xuất khác, một lối tiêu thụ khác, một lối sống đơn giản khác.
Và đây là 10 điều răn để cứu hành tinh mà Đức Phanxicô để lại cho chúng ta:
1.- Con chớ dửng dưng với thế giới 
“Quả đất là căn nhà chung nhưng gần như càng ngày nó đang càng biến thành nhà máy rác khổng lồ.”
“Trong quá khứ chúng ta chưa bao giờ xử tệ cũng như tàn phá quả đất như trong hai thế kỷ vừa qua.”
Chẩn đoán của Đức Giáo hoàng về sự “tăng cường vô độ nhịp sống và nhịp làm việc” là tàn nhẫn: thời trang trở nên điên rồ, sản xuất, phân phối, tiêu thụ biến dạng qua một loại hủy hoại môi trường liên tục, chất lượng sống càng ngày càng đi xuống, phát triển thì càng ngày càng “quá mức và mất trật tự”, các thành phố lớn thì càng ngày càng không thể ở được, con người cắt đứt mọi sợi giây liên kết, xã hội thì phân mảnh từng phần hoặc bị loại trừ, nguồn tài nguyên thì không phải ai cũng có quyền có được ngang nhau, càng ngày càng có nhiều hình thức mới của bạo lực và các mức độ khiêu khích.
Đức Giáo hoàng đặc biệt nhấn mạnh đến sợi dây liên kết giữa sự xuống cấp của môi trường và thảm họa hiện nay của người di dân:
“Sự gia tăng số người di dân để trốn nạn khốn cùng thì thật bi thảm. Theo công ước quốc tế, những di dân này không được công nhận như người tị nạn và họ mang trên người gánh nặng cuộc sống bị cuốn đi, không một bảo vệ hợp pháp nào. Và đau đớn thay, một sự dửng dưng toàn diện trước các thảm kịch này. Sự thiếu phản ứng là dấu hiệu chúng ta đã đánh mất ý nghĩa thế nào là trách nhiệm đối với người anh em mà trên họ, mọi xã hội văn minh đều xây dựng trên đó”.
Các giải pháp cụ thể đối với cơn khủng hoảng môi sinh vẫn có đó, nhưng than ôi, nó đi lui trước sự “dửng dưng toàn cầu”, trước sự liên kết của những thế lực lợi ích cực mạnh, trước sự “đầu hàng dễ dàng”, trước sự tin tưởng mù quáng của một tiến triển vô hạn định và trước sự tiến triển dài hạn và hữu ích mà ngài cố giải mã.
2.- Con chớ chống lại việc đấu tranh để khí hậu đừng nóng lên
“Nếu khuynh hướng hành động hiện nay vẫn tiếp tục, thì thế kỷ này sẽ là thế kỷ có những thay đổi khí hậu chưa từng có, một hủy hoại cũng chưa từng đối với các hệ thống môi sinh, với những hậu quả nặng nề cho tất cả chúng ta. Chẳng hạn mực nước biển dâng lên có thể tạo ra những tình thế cực kỳ nghiêm trọng vì một phần tư dân số thế giới sống bên bờ biển hoặc rất gần và đa số các thành phố lớn thường ở các vùng ven biển.”
Như thế, khí hậu nóng lên là sự đe dọa nặng nhất của hành tinh. Đức Phanxicô thanh toán sổ sách với những người “yếm thế về môi sinh”. Đối với ngài, không cho phép có một nghi ngờ nào: khí hậu nóng lên là do hoạt động của con người, quá tập trung vào khí nhà kiếng (nhất là dioxyd carbon, metan), “dùng quá độ” năng lượng hóa thạch, là trọng tâm của hệ thống năng lượng thế giới, là do nạn phá rừng. Đức Phanxicô đứng về phía ủng hộ cho việc dùng năng lượng khác thay thế hay năng lượng hóa thạch. Đứng trước nguy cơ phải đặt lại vấn đề các hệ thống môi sinh, nhân loại được kêu gọi phải “ý thức đến điều cấp thiết là phải thay đổi cách sản xuất, lối sống, lối tiêu thụ để chống lại việc khí hậu nóng lên hoặc ít nhất chống lại các nguyên do mà con người gây ra hoặc làm cho tiến độ nhanh hơn.”
3.- Con phải đem nước đến cho toàn thế giới
“Có được nước uống vệ sinh là quyền hàng đầu của con người, căn bản và chung hết, bởi vì nước quyết định cho sự sống còn của con người và do đó, nó là điều kiện để các quyền khác của con người được tôn trọng.”
Do hậu quả của khí hậu nóng lên, đã có những giai đoạn hạn hán, cạn nguồn nước và các nguồn tài nguyên thiên nhiên khác, tất cả góp phần cho những đe dọa trầm trọng nhất. Đức Giáo hoàng đã nêu lên các khó khăn của một số nước, trong số đó có những nước kém may mắn nhất, đã không dễ dàng tìm được nước uống. Theo ngài, thế giới có một “món nợ xã hội” đối với người dân ở các nước này, họ không có được nguồn nước vì “bị bứt ra khỏi rễ của sự sống, trong nhân phẩm không chuyển nhượng của họ”. Chỉ trong vài thập niên tới, nạn khan hiếm nước và các cuộc đương đầu để kiểm soát nước sẽ có nguy cơ đẩy thế giới vào một trong những xung đột gay go nhất của thế kỷ này. Đức Phanxicô cũng lo ngại nạn ô nhiễm nước biển, nạn triệt giống của một vài sinh thái, đặc biệt là nạn phá rừng, nạn độc canh, nạn vứt các chất phế thải công nghệ và những “phương pháp hủy hoại” trong việc đánh cá.
4.- Con phải đặt người nghèo vào trọng tâm
“Khi chúng ta vứt thức ăn thì cũng giống như chúng ta đang lấy thức ăn trên bàn ăn của người nghèo.”
“Chúng ta phải nghe tiếng kêu của quả đất cũng như tiếng kêu của người nghèo.”
Tiến độ tiêu thụ hiện tại của những nước phát triển và nơi những người giàu nhất của xã hội cho thấy “thói quen tiêu thụ và vứt bỏ đã đến một mức chưa từng có”. Nhưng Đức Giáo hoàng không những chỉ tấn công đến sự phí phạm, và tiêu thụ một cách ích kỷ các nguồn tài nguyên của hành tinh, ngài còn đưa ra các nạn nhân chính: người nghèo.
Một tương quan với môi sinh không được tách ra khỏi tương quan xã hội
Đi theo đường hướng của một chủ trương “liên thế giới”, ngài cho thấy đấu tranh bảo vệ hành tinh phải đi đôi với đấu tranh chống bất bình đẳng trong sự phát triển kinh tế. Đó là sức mạnh của thông điệp: “Một tương quan với môi sinh không được tách ra khỏi tương quan xã hội”. Chống với một vài loại diễn văn “xanh”, ngài nhắc lại công lý quốc tế phải ở trọng tâm trong tất cả mọi cuộc thảo luận về môi trường.
“Không được đi quá giới hạn tối đa có thể khai thác được của hành tinh, nếu không chúng ta không giải quyết được nạn nghèo khổ. Những người bị gạt ra lề chiếm đa số dân của thế giới. Nếu chúng ta không xem họ chỉ là một thiệt hại phụ thêm thì họ phải có mặt trong các cuộc tranh luận, họ bị xem như khúc ruột dư, các vấn đề của họ gần như bị miễn cưỡng phải thêm vào hoặc bị gạt ra bên lề”
Những người quyết định, các trung tâm quyền lực, các phương tiện truyền thông thì ở xa người nghèo, người nghèo ở những vùng xa xôi hẻo lánh, không tiếp xúc trực tiếp được. Những người quyết định này sống và suy nghĩ “từ tiện nghi của một mức độ phát triển và mức sống cao, không ở trong tầm tay của đại đa số người dân trên thế giới”. Vì không gặp gỡ, thiếu tiếp xúc trực tiếp giữa con người với nhau nên “lương tâm của họ được bình yên, được che khuất khỏi thực tế qua những phân tích quanh co của họ”.
5.- Con chớ tin sự phát triển là vô tận
“Không một ai huyênh hoang cho rằng mình muốn trở về thời hang động, tuy nhiên chủ yếu là phải đi chậm lại để nhìn thực tế qua một cách khác, đón nhận các tiên tiến có tính tích cực và lâu bền, cùng một lúc thu hồi lại các giá trị và các cùng đích cao cả đã bị phá hủy trong cơn hoang tưởng cuồng nhiệt”.
Đức Giáo hoàng cũng tố cáo sự “có mặt khắp nơi của hệ biến hóa kỹ thuật”, theo đó tất cả vấn đề môi trường sẽ có một ngày được giải quyết bằng sự tăng trưởng lâu dài và tiến bộ kỹ thuật. Ngài viết, chúng ta chưa xem xét hết các cội rễ sâu xa của sự rối loạn hiện nay liên hệ đến định hướng, đến cùng đích, đến ý nghĩa và bối cảnh xã hội của sự tăng trưởng. Đúng vậy, khoa học và kỹ thuật không “trung lập”. Chúng ngắm đến các cơ chế có lợi nhuận mà không chú ý cho đủ đến các hệ quả tiêu cực. Kết quả là cả hai phía đều đi đến cảnh khốn cùng của nhân loại, phía giàu “siêu phát triển, siêu tiêu thụ, siêu phung phí” và phía nghèo “thường xuyên ở trong tình trạng nghèo khổ, dù có những chương trình trợ cấp xã hội.”
Vậy mà sự tin tưởng ngây thơ vào khả năng tăng trưởng vô hạn định, vào tiến bộ kỹ thuật đã đè nát mọi suy nghĩ kinh tế và chính trị. Đức Giáo hoàng dùng giọng mỉa mai khi nói về những người cho rằng sự tăng trưởng thị trường rồi sẽ giải quyết được mọi vấn đề của nạn nghèo đói. “Chính tự thị trường không bảo đảm cho một sự phát triển nhân bản toàn vẹn, cũng không làm hội nhập xã hội”, ngài viết. Phát triển toàn vẹn phải đấu tranh với tầm mức sản xuất hợp lý, một cách phân bố mới các tài nguyên, một cách cứu môi trường có trách nhiệm và các quyền cho các thế hệ tương lai.”
6.- Con phải cự lại mọi sức mạnh
“Tất cả những gì mong manh như môi trường vẫn chẳng có cách nào bảo vệ trước lợi ích của thị trường được xem là tiên là thánh, được biến đổi thành luật tuyệt đối”.
“Tại sao bây giờ chúng ta phải gìn giữ một quyền lực mà nó sẽ để lại trong lịch sử một ký ức về sự bất lực không can thiệp trong thời khắc cấp bách và cần thiết phải làm?”
Đối với giáo hoàng, sự hủy hoại môi trường, sự xuống cấp về mặt luân lý và nhân bản thì liên hệ chặt chẽ với nhau. Ngài tỏ ra rất phê phán đối với các quyền lực kinh tế và chính trị, những quyền lực tiếp tục bảo vệ cho một hệ thống siêu tự do đặt “đầu cơ trục lợi và tìm lợi nhuận tài chánh lên hàng đầu”, bất kể đến một suy tư về những mệnh lệnh tối thượng của môi trường. Theo ngài, chúng ta đã không học các bài học của cơn khủng hoảng, các hệ thống tài chánh bóp nghẹt cơ sở kinh tế thực sự. Các “cuộc họp thượng đỉnh thế giới” thất bại vì các quyền lực kinh tế cự lại, vì các “dự án chính trị thiếu tầm vóc”.
Theo Đức Phanxicô, sự tuân phục của các nhà lãnh đạo chính trị vào kỹ thuật và vào hệ thống tài chánh, phải chịu trách nhiệm cho sự chậm trễ trong việc rút tỉa các bài học về sự hủy hoại môi trường, cho việc áp dụng các phương cách để những người nghèo nhất có thể có được nguồn tài nguyên căn bản.
Sẽ không có hai cơn khủng hoảng tách biệt nhau, bên này là môi trường, bên kia là xã hội, không, hai cơn khủng hoảng là một.
“Điều căn bản là phải tìm các giải pháp toàn vẹn dựa trên tương tác của những hệ thống thiên nhiên với nhau và với hệ thống xã hội. Sẽ không có hai cơn khủng hoảng tách biệt nhau, bên này là môi trường, bên kia là xã hội, không, hai cơn khủng hoảng là một và đó là cơn khủng hoảng phức tạp vừa môi trường vừa xã hội. Các khả năng của một giải pháp đòi hỏi một tiếp cận toàn vẹn để chống lại nạn nghèo khổ, để mang nhân phẩm đến cho những người bị gạt ra khỏi lề và cùng một lúc để giữ gìn thiên nhiên.”
7.- Con phải nhận ra ơn nhưng không
“Khi chúng ta nghĩ đến tình trạng hành tinh mà chúng ta sẽ để lại cho các thế hệ tương lai, chúng ta phải đi vào trong một lôgic khác, lôgic của ơn nhưng không mà chúng ta nhận và truyền lại. Nếu trái đất được trao tặng cho chúng ta thì chúng ta không còn được nghĩ chỉ có tiêu chuẩn duy nhất là thực dụng cho hiệu năng và cho sản xuất để có lợi nhuận cá nhân. Chúng ta không nói đến một thái độ lựa chọn nhưng nói đến một vấn đề nền tảng của công lý, bởi vì quả đất chúng ta được tặng cũng thuộc về những người đến sau chúng ta”.
Đối với Đức Giáo hoàng, cơn khủng hoảng môi sinh cũng là cơn khủng hoảng đạo đức, văn hóa, thiêng liêng của thời “hiện đại” này. Ngài nói, chúng ta không thể nói mình chăm sóc thiên nhiên và môi trường mà không khử độc các quan hệ nền tảng của con người. Cũng không giải quyết các cơn khủng hoảng môi sinh mà không suy nghĩ sâu đậm về sự phát triển của con người và các giá trị của nó. Chúng ta cũng không thể làm ngơ mà không biết thế giới tiêu thụ quá độ này cũng là thế giới đối xử tệ với đời sống dưới mọi hình thức, môi sinh toàn diện là môi sinh cắt đứt “với lôgic của bạo lực và của bóc lột”.
“Khi trong thực tế, chúng ta không biết giá trị của một người nghèo, của một bào thai, của một con người sống trong tình trạng khuyết tật thì chúng ta khó nghe được tiếng kêu của chính thiên nhiên. Tất cả đều liên hệ với nhau”.
8.- Con phải làm thuận lợi việc chuyển tiếp năng lượng
“Cho đến khi nào chưa có một phát triển các năng lượng có thể tái hồi, phát triển này đang được tiến hành, thì một cách hợp pháp, có thể chọn giải pháp ít gây hại nhất và có những giải pháp tạm thời”.
Đối với giáo hoàng – ngài không ám chỉ trực tiếp đến hội nghị về môi sinh sắp tới ở Paris -, một công ước cho toàn thế giới là điều khẩn cấp, nhằm phát triển  các hình thức năng lượng tái hồi và ít ô nhiễm, cổ động cho một năng lượng có hiệu năng tốt nhất, phát triển nông nghiệp đa dạng, quản lý thích ứng các nguồn lâm sản, thủy sản, đem nước uống đến cho tất cả mọi người. Đặc biệt ngài mong muốn thay thế dần dần, “nhưng không được chậm trễ”, việc sản xuất năng lượng dựa trên các chất đốt đã hóa thạch rất ô nhiễm như than đá, dầu hỏa và khí đốt.
“Chính trị và các công ty phản ứng chậm chạp không ngang tầm với các thách thức của thế giới. Vì thế nhân loại của thời hậu-công nghệ sẽ có thể bị xem như ở trong những thời vô trách nhiệm nhất của lịch sử, phải hy vọng rằng nhân loại của thời đầu thế kỷ 21 sẽ ở trong ký ức mọi thời là đã đảm trách một cách quảng đại các trách nhiệm trọng đại của nó”.
Đó là lời cầu xin thành khẩn của giáo hoàng, người tố cáo các trở ngại cho sự chuyển năng lượng, sự bất lực của cộng đồng quốc tế để tìm các thỏa hiệp thỏa đáng và để chỉ định những người phải hỗ trợ cho chi phí chuyển tiếp này. Ngài lấy làm tiếc khi thấy kinh tế và tài chánh liên quốc gia lấn lướt trên chính trị. Trong bối cảnh này, sự trưởng thành của các thể chế quốc tế phải trở nên cần thiết. Những cơ quan này phải mạnh hơn, hiệu quả hơn, với quyền uy được chỉ định bằng một hiệp ước giữa các chính quyền, để có thể ra án phạt.
9.- Con phải chấp nhận có sự giảm phát triển
Phải nghĩ đến việc tạm nghỉ
“Đứng trước sự gia tăng tham tàn và vô trách nhiệm đã xảy ra trong nhiều thập niên qua, cần phải nghĩ đến một thời gian lặng, ấn định một vài giới hạn hợp lý,  thậm chí còn phải đi lui trước khi quá trễ.”
Đức Giáo hoàng quá lo lắng cho những bất bình đẳng trong sự phát triển và số phận của người nghèo, cũng như nhiều nhà môi sinh khác, ngài khuyên một xã hội “giảm phát triển”. Nhưng ngài quá biết – và ngài tố cáo – loại diễn văn của sự tăng trưỏng lâu bền sẽ trở nên một “phương tiện tiêu khiển và biện minh để đóng khép lại các giá trị môi sinh trong lôgic của các cơ quan tài chánh và trong lôgic của chủ trương để kỹ thuật cầm quyền. Trách nhiệm đối với xã hội và môi sinh của các công ty thường gói gọn trong một loạt hành động khuyến thị và khuyến quảng cáo cho hình ảnh của mình”.
Thái độ của những người càng ngày càng tiêu thụ, càng ngày càng “hủy hoại” thì không thể chấp nhận được, trong khi có những người không thể sống một cách xứng đáng. Vì thế, Đức Giáo hoàng đoan chắc “đã đến lúc phải chấp nhận một hình thức giảm phát triển nào đó trong một số nước trên thế giới, đề ra các nguồn tài nguyên cho một sự tăng trưởng lành mạnh ở một số nơi khác”. Nói một cách khác, các xã hội đã phát triển kỹ thuật cao phải có thái độ ứng xử điều độ hơn, giảm nhu cầu năng lượng của mình và cải thiện cách xử dụng của mình.
10.- Con phải cổ động cho lối sống “hạnh phúc trong thanh đạm”
“Cơn khủng hoảng môi sinh là tiếng gọi cho một sự hoán cải môi sinh sâu đậm và nội tâm.”
“Trong Thánh Kinh, tất cả mọi sự đều nối kết, và sự bảo vệ đích thực cho chính đời sống chúng ta cũng như các quan hệ của chúng ta với thiên nhiên là điều không thể tách ra được của tình huynh đệ, của công lý cũng như của lòng trung tín với người khác.”
Thông điệp của Giáo hoàng Phanxicô nhắm đến cả tín hữu lẫn người không tin để mọi người có cuộc hoán cải môi sinh. Ngài nhắc lại, theo sách Sáng thế, con người được tạo ra theo hình ảnh của Chúa và có sứ mệnh là “thống trị” quả đất và các tạo vật khác. Nhưng “thống trị trái đất”không có nghĩa là khuyến khích bóc lột man rợ, như thế con người vừa là người “thống trị vừa là người hủy diệt”. Đó là hiểu sai Kinh Thánh và hiểu sai tinh thần Do Thái-Kitô. Ngược lại, sứ mạng của con người là “vun trồng và gìn giữ trái đất”, có nghĩa là bảo vệ, cứu giúp, gìn giữ, chăm sóc, canh giữ thiên nhiên. Có một quan hệ hỗ tương trách nhiệm giữa con người và thiên nhiên. Điều này bao gồm một thay đổi tận căn các phương thức và lối sống của chúng ta.
Đức Phanxicô đặc biệt nhắm đến các tín hữu ít ý thức về sự khẩn cấp đối với các vấn đề của môi trường hoặc những người khó thay đổi thói quen. Ngài mời gọi họ cố gắng để bảo vệ thiên nhiên và có một đời sống “hạnh phúc trong thanh đạm”, theo công thức của nhà đấu tranh cho môi sinh và văn sĩ Pháp Pierre Rabhi. Theo ông, linh đạo Kitô đề nghị một tăng trưởng “qua lối sống thanh đạm và qua khả năng vui với một số ít điều mình có”. Nhắc lại Thánh Phanxicô Đaxi, Đức Phanxicô đề nghị quay về đời sống đơn giản, “đời sống cho phép chúng ta ngừng lại để thưởng thức những cái gì là nhỏ, để cám ơn những gì cuộc sống trao tặng, không bám dính vào những gì chúng ta có, cũng không buồn về những gì chúng ta không có. Điều này tránh được sự cuốn hút của thói thống trị và thú thích tích trữ”.
Marta An Nguyễn chuyển dịch

Thứ Sáu, 27 tháng 10, 2017

Lời nhắn nhủ: Đừng khinh thường người khác, vì đó là điều Chúa không đẹp lòng Chúa

Lời nhắn nhủ: Đừng khinh thường người khác, vì đó là điều Chúa không đẹp lòng Chúa

Chào bạn!
Ánh sáng của Chúa hiện diện trong mỗi con người.
Mỗi người đều là hình ảnh của Chúa.
Vì thế, chúng ta hãy noi gương Chúa yêu thương hết mọi người.
Chớ khinh thường ai, vì Chúa dạy: Các con hãy yêu thương nhau, như Thầy yêu thương các con.

Vậy bạn hãy xin Chúa:
Lạy Đức Chúa Giê su khiêm nhường - Xin Chúa hãy loại bỏ những tư tưởng khinh thường người khác ra khỏi tâm trí con, để con biết tôn trọng và yêu thương mọi người.

Tu Sĩ Hèn Mọn